Chương 10: Thần thú siêu cấp đáng yêu

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Cửu Nguyệt Ngư 15-12-2025 17:06:02

Sau khi nhìn thấy túi tiền, một nữ nhân hiên ngang như chim ưng bỗng chốc tan nát. Trong túi này vậy mà chỉ có mười viên hạ phẩm linh thạch. Tương đương với một ngàn đồng. Tại sao trong mắt nàng lúc nào cũng ngấn lệ? Là cái chết? Là hôn nhân? Không. Là nghèo đói. Không ngờ sống lại một lần nữa vẫn là một con ma nghèo, Khương Tước lê bước chân nặng trĩu ra khỏi phòng. Một nữ tu chặn ngoài cửa, mỉm cười, vừa mở miệng đã muốn ăn đòn: "Khương Tước, sao ngươi lại kết hôn khế vậy, không lẽ vì muốn trở nên mạnh hơn mà tìm đại một gã nam nhân hoang dã nào đó..." Khương Tước không dừng bước, lúc lướt qua vai tiện tay tát cho ả một cái: "Cút." Đang buồn lắm, đừng có kiếm chuyện. Khương Tước vốn không dùng sức, nhưng nữ tu kia vẫn bị tát cho quay ba vòng tại chỗ, bao nhiêu lời độc địa trong bụng đều bị cái tát đó đánh cho tan thành mây khói. Trận chiến kết thúc vô cùng nhanh chóng. Khương Tước trèo lên lưng hổ, ung dung rời đi. ... Văn Diệu đã đợi nàng ở trước cổng núi từ lâu. Nhìn thấy Khương Tước cưỡi hổ đến từ xa, hắn ta dụi dụi mắt, rồi lại dụi dụi mắt. Không biến mất, là thật. Nàng cưỡi Tử Tinh Bạch Hổ Thú của Tiên chủ? Đó là thần thú đó! Nghe nói tính tình quái đản hung bạo, ngoài Tiên chủ ra không ai có thể đến gần nó, chạm vào nó một cái thôi cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị cắn đứt cánh tay. Một con thần thú kiêu ngạo như vậy mà lại chịu cho Khương Tước cưỡi. Thế giới này rốt cuộc bắt đầu đảo điên từ khi nào vậy. Khương Tước đi đến bên cạnh Văn Diệu: "Đi thôi." Văn Diệu không nhịn được hỏi: "Ngươi làm cách nào thuyết phục được nó vậy?" Khương Tước giơ nắm đấm về phía hắn ta: "Dùng cái này." Cái gì? Nắm đấm cọng giá đỗ à? Văn Diệu nhìn chằm chằm một cách hoài nghi: "Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?" Khương Tước: "Ta mặc kệ ngươi tin hay không. Đại Bạch, chúng ta đi." Bạch hổ gầm nhẹ một tiếng, chỉ vài cú nhảy đã biến mất không còn tăm hơi, Văn Diệu vội vàng cưỡi lên Phi Thiên Mã: "Mau đuổi theo, mau đuổi theo!" Tốc độ của thần thú Kim Đan kỳ, linh thú Trúc Cơ kỳ như nó làm sao mà bì kịp. Chỉ có thể miễn cưỡng bám theo để không bị mất dấu. Tại khu phòng đệ tử, Khương Tước không biết sau khi nàng rời đi, những đệ tử mang ơn cứu mạng của nàng đã thắp hương thờ cúng bên ngoài cửa phòng nàng. Ơn cứu mạng, suốt đời không quên. Xả thân vì người, ơn tựa tái sinh. Mà bên cạnh cửa phòng nàng, có hai người đang nói chuyện. Một trong số đó chính là Xuân Sanh, người chịu trách nhiệm trông coi bạch hổ. Hắn ta nhìn người đối diện, vẻ mặt như vừa ăn phải thứ gì khó nuốt lắm: "Ngươi nói cái gì?" Người kia đáp: "Ta nói, thần thú bị Khương Tước cưỡi đi rồi." Xuân Sanh: "Đi như thế nào?" "Bị cưỡi đi rồi." Xuân Sanh: "Ai cưỡi đi?" "Khương Tước."... Hôm nay là mơ sao? Đầu tiên là thần thú đi lạc, tiếp theo là Tiên chủ ra ngoài một chuyến lại kết hôn khế một cách khó hiểu, khó khăn lắm mới tìm được tung tích thần thú thì lại bị một phế vật không có linh căn cưỡi đi mất. Con hổ vong ơn bội nghĩa mà hắn ta cho ăn mười năm trời ngay cả chạm vào cũng không cho, vậy mà lại ngoan ngoãn để người khác cưỡi? Xuân Sanh choáng váng quay về Phù Nhai Điện để bẩm báo với Tiên chủ. "Ngươi nói lại lần nữa xem?" Vô Uyên, người chưa bao giờ nghi ngờ bản thân, lần đầu tiên ngờ rằng mình đã nghe nhầm. Xuân Sanh chu đáo lấy ra một viên Tồn Ảnh Ngọc: "Xin Tiên chủ xem qua." Vô Uyên mặt không cảm xúc nhìn Khương Tước đánh đập thú cưng của mình, đuôi mày khẽ nhếch lên: "Xuân Sanh, học hỏi đi." Xuân Sanh: "... Có phải chủ nhân ruột không vậy?" "Bạch Diệu đã năm ngày không ăn gì rồi, hôm nay khó khăn lắm mới tìm được món gà lửa đỏ mà nó thích ăn, nó cũng chưa kịp ăn. Ta sợ nó xuống núi sẽ tấn công người khác lung tung." "Nghe nói Khương Tước kia là người không có linh căn, lỡ như Bạch Diệu nổi giận, nàng ta không khống chế được thì phải làm sao?"