Chương 9

Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?

undefined 05-01-2026 23:36:27

Nhưng cuối cùng, vị chủ nhân Bạch Châu này vẫn không tìm được người mình muốn gặp ở U Minh. Sau đó, chàng ở lại núi Linh Đài, nơi giáp với cõi U Minh, mỗi ngày nhìn hàng vạn vong hồn từ Uổng Tử Thành qua lại, thoáng chốc đã mười hai năm trôi qua. Tại núi Linh Đài, người từng vang danh khắp mười châu đã lần đầu tiên thấu hiểu thế nào là "sợ hãi" và "không dám". Trong lòng chàng có một người, chàng vẫn luôn chờ đợi. Sợ không chờ được, nên không dám rời đi. Dứt dòng suy nghĩ, trán Thôi Tuyệt đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn nhìn vị thần quân gần như bị ánh lửa nhấn chìm, thầm nghĩ quả nhiên là tạo hóa trêu ngươi! Hắn thở dài liên tục, tự mình đấu tranh một hồi, cuối cùng vung tay áo một cái, lại hỏi: "Dám hỏi, người trong lòng ngài là một người ra sao?" Ánh lửa dịu dàng cháy, soi rọi màn đêm và xua tan bóng tối. Ở một đầu khác, Mộ Hề Vãn đang ở cùng Trường Doanh tại trận pháp dưới đáy vực, chuyên tâm giải trận. Nàng nhìn trận pháp ngũ hành bát quái xung quanh, cảm thán: "Đợi ra ngoài rồi, ta nhất định phải uống một vò Thập Châu Xuân Sắc của Đông Châu, rồi đến đầm lau sậy ở Bạch Châu bắt mấy con cua tiên, cuối cùng trở về Phương Ngoại Cung ăn một bát cơm hoa hòe mùa thu vàng óng." Trường Doanh lẳng lặng lắng nghe, chỉ cảm thấy bụng dạ cồn cào, liên tục gật đầu tán thưởng. Sở Phù Quân nhắm mắt lại, hồi tưởng một lát rồi nói: "Nàng tu luyện đạo pháp dòng Lưu - giỏi luyện bảo vật, giỏi trận pháp, không có kỳ môn độn giáp* nào có thể làm khó được nàng." (* Kỳ môn độn giáp là một hệ thống thuật số cổ của Trung Quốc, được coi là một trong những môn huyền học cao nhất, kết hợp nhiều học thuyết như ngũ hành, bát quái, thiên văn và địa lý. ) Mộ Hề Vãn vốn chẳng có thời gian để tâm đến cuộc trò chuyện của Sở Phù Quân và Thôi Tuyệt. Nàng chạy tới chạy lui, lúc thì dịch chuyển cơ quan này, lúc lại loay hoay với trận nhãn khác. Theo màn đêm dần buông, trận pháp trong biển lửa đang vây khốn mọi người dưới chân núi Linh Đài cũng bắt đầu dần tan biến. "Nhưng võ nghệ của nàng vẫn còn thiếu sót." Sở Phù Quân khép mắt đứng thẳng, ánh mắt bất động, như chìm trong hồi ức: "Mỗi khi cùng nàng ra ngoài, gặp yêu ma, hay quỷ quái, nàng luôn quen miệng..." Lời chàng nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại. "Tướng quân..." Thôi Tuyệt và đám quỷ nhỏ xem kịch đều sững sờ. Sở Phù Quân cũng hơi sững lại, ánh mắt khựng lại. "Tướng quân..." Chỉ thấy Mộ Hề Vãn, người vừa nãy còn đang bận rộn không ngơi tay, vội vàng chạy về phía chàng. Nàng vừa chạy vừa gọi, giọng điệu có vẻ gấp gáp, hơi thở có chút dồn dập. Nàng chạy đến sau lưng chàng, bước chân dừng lại. Sở Phù Quân từ từ quay người, ánh mắt ngưng lại. Chỉ thấy cô nương thướt tha trong bộ y phục ngũ sắc đang cong cong khóe môi nhìn chàng, hệt như trong ký ức. "Tướng quân." Mộ Hề Vãn vén lại mấy sợi tóc hơi rối vì chạy, ngẩng đầu lên. Khóe mắt đuôi mày đều cong cong ý cười: "Lối ra của chúng ta bị con Quỷ Vương kia chặn mất rồi. Giờ nó sắp tỉnh lại, mà ta thì đánh không lại nó, cho nên..." Khóe môi vẫn luôn mím chặt của Sở Phù Quân khẽ nhếch lên. Không rõ vì sao, chàng đột nhiên bật cười, một nụ cười rất nhạt, rất nhẹ, tựa như ảo ảnh. Ngay cả chính chàng cũng không nhận ra. Chàng nhìn thấy, Mộ Hề Vãn cười rộ lên thật đẹp, ý cười lan tận đáy mắt, rực rỡ mà ấm áp hơn cả ánh lửa. Giọng nói cũng trong trẻo, lanh lảnh. "Có thể phiền tướng quân giúp ta một tay được không?" Mười hai năm, cuối cùng cũng chờ được. Chàng nghĩ.