Nói xong, hắn mới phát hiện dưới đáy vực còn có người, vội vàng chắp tay chào, cười mỉm: "Tại hạ là Thôi Tuyệt, quỷ sai câu hồn của Uổng Tử Thành thuộc cõi U Minh."
Hắn vừa xưng danh, mọi người đều sững sờ kinh ngạc.
Mộ Hề Vãn lấy làm lạ, bèn hỏi: "Ngươi là quỷ sai của Uổng Tử Thành à? Thế đến núi Linh Đài làm gì? Sao lại rơi xuống đây?"
"Thôi đừng nhắc nữa! Ta bị Bạch Đế ném xuống đây!" Thôi Tuyệt gãi đầu, bực bội nói: "Đêm nay ta phụng mệnh truy bắt Quỷ Vương, đuổi một mạch đến núi Linh Đài này. Ai ngờ chẳng thấy bóng quỷ nào, chỉ thấy chủ nhân Bạch Châu đang đứng bên vách núi."
"Chủ nhân Bạch Châu là nhân vật tầm cỡ thế nào chắc ai cũng biết rồi đấy. Nên ta đành đánh liều, cung kính hỏi ngài ấy - Dám hỏi ngài có thấy quỷ hồn nào ở núi Linh Đài không?"
Kết quả bị vị Bạch Đế tính khí thất thường này liếc cho một cái. Sau đó ngài ấy khẽ nhướng mày, bấm quyết, ném thẳng ta xuống vực sâu vạn trượng này."
Thôi Tuyệt thở dài một hơi, thầm cảm thán đời quỷ thật lắm gian truân.
Mộ Hề Vãn nhắm mắt, an ủi: "Ngươi đừng để tâm, tính khí chàng vốn không tốt, đối với ai cũng vậy thôi."
Thôi Tuyệt kinh ngạc: "Nghe giọng điệu này, dường như cô nương rất thân thuộc với ngài ấy?"
Mộ Hề Vãn cười gượng một tiếng: "... Không quen biết."
Trong lúc nói chuyện, không biết từ lúc nào sắc trời bỗng tối sầm, mặt đất rung lên khiến biển lửa thần xung quanh càng thêm rực sáng.
"Ồ? Vậy sao? Tính khí ta không tốt à."
Giọng nói trầm khàn, sâu lắng tựa tiếng cổ cầm đột nhiên vang lên giữa biển lửa.
Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ kinh ngạc.
Nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy trong ngọn lửa rực cháy cách đó không xa, có một người đang đứng, dáng người cao gầy, tuấn dật.
Mộ Hề Vãn giật mình quay đầu, sững người.
Tiếng bước chân thong dong vọng lại.
Người đó chậm rãi bước ra từ trong biển lửa, những ngọn lửa cháy xào xạc tựa lau sậy lớp lớp tách ra, chàng xuyên qua tường lửa như thể đã đi một quãng đường rất dài, rất xa.
"Ta lại không biết Thiếu cung chủ không quen ta từ khi nào cơ đấy." Chàng nói vậy, nhưng giọng điệu lại lạnh như băng.
Mộ Hề Vãn nhìn chàng, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang xao động dữ dội.
Sở Phù Quân.
Không thể phủ nhận, bao năm qua, phong thái của chàng vẫn không hề đổi thay.
Chủ nhân Bạch Châu - Đế Vi Hiên - người nắm trong tay binh quyền tám phương, khiến vạn người phải cúi đầu.
Chàng quả thực quá xuất sắc.
Địa vị của chàng cách xa một trời một vực với mọi người. Bất kể là thần tiên hay đạo sĩ, khi nghe đến tên chàng cũng chỉ dám kính ngưỡng chứ không dám lại gần.
Chàng tựa như người trên chín tầng mây, không ai dám trêu chọc, càng chẳng thể với tới.
Đôi mắt sâu thẳm như mực, lông mày kiếm sắc bén xếch lên tận thái dương, khoác trên mình bộ tiên y màu vàng tro, khí chất thanh cao lạnh lẽo như được tôi luyện từ sương gió, phảng phất hơi lạnh của mùa thu.
Mười hai năm ở núi Linh Đài đã hằn lên người chàng thêm vài phần mệt mỏi và giá lạnh.
Sở Phù Quân khẽ cau mày, ánh mắt sâu thẳm, cuối cùng chàng mới nhẹ nhàng cất lời.
"Lâu rồi không gặp, nàng vẫn khỏe chứ?"
Định hỏi câu "lâu rồi không gặp" ấy từ đâu mà có, Mộ Hề Vãn chợt bàng hoàng nhận ra một sự thật: đêm nay, nàng chỉ vừa ngưng tụ được nửa phần thực thể. Trong suốt thời gian qua, ngoại trừ sư phụ, chưa một ai có thể nhìn thấy nàng cả.