Ở khắp bốn biển mười châu, Sở Phù Quân nổi tiếng là một người quá đỗi lạnh lùng, vô tình và thờ ơ.
Chàng không có sở thích cá nhân, không say đắm phong hoa tuyết nguyệt*, luôn bước đi qua mọi cuộc vui ở hồng trần, dường như chàng sống chỉ để trấn áp chiến loạn.
(* Phong hoa tuyết nguyệt trong bối cảnh này chỉ không màng đến những thú vui tầm thường, không quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ hay những cuộc chơi phù phiếm. )
Chàng như một vị thần quân giáng thế, thờ ơ với mọi chuyện nơi trần thế.
Trước đây, cũng không phải chưa từng có tiên phủ quyền quý muốn gả tiểu thư khuê các đến cầu thân chàng, nhưng Bạch Đế chẳng hề bận tâm.
Cho nên khi có tin vị chủ nhân Bạch Châu này sắp thành hôn thì khắp bốn biển mười châu ai nấy đều kinh ngạc đến bàng hoàng. Không ai ngờ Bạch Đế lại chấp nhận cưới Thiếu cung chủ Phương Ngoại Cung, đồng ý với mối lương duyên của Thiên Châu.
Ai cũng nói, chàng bị ép buộc kết mối tiên duyên này. Chàng cưới nàng chẳng qua cũng chỉ vì lợi ích của hai châu chứ không liên quan đến tình yêu.
"Cho nên ta cũng không tin chàng sẽ thực sự thích ta. Ngu Từ, người có thể yêu một người đối lập với mình về lập trường, hay cuộc hôn nhân lại chỉ vì lợi ích không?"
Ngu Từ im lặng.
Nàng thử đặt mình vào hoàn cảnh đó mà suy nghĩ, và câu trả lời gần như bật ra ngay lập tức. Chắc chắn là không, ai lại phải lòng đối tượng liên hôn của mình vì tình yêu chứ?
Giọng Mộ Hề Vãn rất bình thản, từng chữ đều rất chậm rãi.
"Dù sao cũng quen biết nhau trăm năm, có lẽ chàng chỉ nể tình phu thê một kiếp mà đối với ta có thêm chút đồng cảm, chút thương hại. Hoặc có thể, chút trách nhiệm của một người phu quân đã khiến chàng lựa chọn đợi ta mười hai năm ở núi Linh Đài.
Đồng cảm, thương hại hay trách nhiệm... những điều này đều không phải là tình yêu.
Ta cũng sẽ không tự mình đa tình."
Ngu Từ nghe vậy, khóe môi khẽ động, dường như muốn nói điều gì đó.
"Vậy nên chuyện ta đi đốt kho lương của địch, người có đồng ý không?" Mộ Hề Vãn nói một tràng sau đó nhanh chóng chuyển về chủ đề ban đầu.
Nàng và Ngu Từ tuy giao tình không sâu nhưng lại rất hợp ý nhau, cũng phải thừa nhận, bao năm nay Ngu Từ quả thực là một trong số ít những người bạn mà nàng thật lòng tin tưởng.
Ngu Từ nói: "Đồng ý! Sao ta có thể không đồng ý chứ? Ta chỉ lo cho an nguy của người, mong người vạn phần bảo trọng."