Mộ Hề Vãn hơi mở to mắt.
Ồ, có vẻ như nơi này được gọi là Thỉnh Hoa Quan là vì có một cây hoa thần cầu phúc tránh họa mọc ở đây. Hẳn là cây đó rồi.
"Nhưng hình như nó sắp chết rồi." Nàng nhẹ nhàng bay lên ngọn cây, khoanh chân ngồi xuống, đưa tay hứng lấy một cánh hoa rơi từ trên không trung rồi mân mê.
Thân cây vô cùng to lớn, đủ chỗ cho hai người ngồi.
"Nó đúng là sắp chết rồi." Ngu Từ cất tịnh bình đi, giọng nói có phần nặng nề.
"Là do Thiếu cung chủ tưới cho nó sắp chết đấy."
Mộ Hề Vãn giật mình, sau đó như cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó kinh ngạc nói: "Nó chính là cây thần mà ta phái thuộc hạ lẻn vào Đông Châu của các người tưới cho héo ư?"
Ngu Từ lườm nàng một cái: "Ừm."
Mộ Hề Vãn nhớ chuyện này, trước kia khi giao chiến trên thương trường với Ngu Từ, nàng nổi ý trêu chọc, bèn sai người làm chuyện nghịch ngợm này. Không ngờ lại chọc cho Ngu Từ tức đến nỗi vác đao xông ra khỏi Đông Châu đuổi theo đánh nàng.
Nàng còn tự hỏi sao Ngu Từ lại keo kiệt đến vậy.
Cuộc giao đấu lớn năm đó đã gây xôn xao dư luận. Cũng chính từ thời điểm đó, khắp mười châu mới lan truyền giai thoại về mối bất hòa giữa Thiếu cung chủ Thiên Châu và Đô chủ Đông Châu, hai nhân vật nổi tiếng đã nhiều lần giao đấu với thế lực ngang tài ngang sức.
Nhờ đó mà khiến bách tính trong thiên hạ được dịp xôn xao bàn tán.
Tóm lại, không ai là không ngưỡng mộ Thiếu cung chủ.
Dù sao thì, nàng là người đầu tiên trong lịch sử có thể ép Đô chủ Đông Châu phải hành động như vậy.
Mộ Hề Vãn lặng lẽ che mặt, thầm kêu oan trong lòng.
Không phải chứ, nàng chỉ tưới cây thôi mà, nàng cam đoan năm đó tuyệt đối không có ý định tưới chết nó.
Nó là một cây thần mà! Sao có thể chết dễ dàng như vậy chứ!
"Cây này không phải cây cỏ phàm tục, tất nhiên có chỗ bất phàm." Ngu Từ nhìn vẻ mặt chột dạ của nàng, hơi nheo mắt nói: "Nó hấp thụ tinh hoa trời đất mà sinh trưởng, chỉ quen uống cam lộ từ tịnh bình thôi."
Trời ơi, đây là cái loại cây vàng lá ngọc gì vậy!
Mộ Hề Vãn vô cùng kinh ngạc, cả đời nàng chưa từng thấy cây nào sang chảnh như vậy!
Ngu Từ cười lạnh một tiếng: "Thiếu cung chủ, nhiều năm trước người đã dùng nước thường tưới nó, còn tưới không ít đâu."
Mộ Hề Vãn cứng họng ngây người hỏi: "Sau đó thì sao?"
Ngu Từ nói: "Cả đời nó chưa từng uống loại nước khó uống như vậy, nên nó không muốn sống nữa."
"Nó ăn vạ!" Nếu bây giờ có cái bàn, Mộ Hề Vãn chắc chắn sẽ đập bàn đứng dậy!
Nghe lời này, cây hoa vừa nãy còn thoi thóp bỗng chốc tinh thần phấn chấn, như muốn phản bác mà lung lay làm rụng một đống cành khô lá úa trút xuống người Mộ Hề Vãn.
"Này." Mộ Hề Vãn bất ngờ bị vùi dập, nàng gạt những chiếc lá khô trên tóc ra, ánh mắt sáng quắc ngẩng đầu nhìn cành hoa trên ngọn cây, lý lẽ đanh thép."Ngươi ăn vạ còn không cho người ta nói à?"
Cây hoa bắt đầu giả chết.
Nếu có thể hóa thành hình người, e là nó sẽ mang vẻ mặt "ngươi cứ nói nữa đi, ta chết cho ngươi xem".