Nhưng một cô nương hồn nhiên như vậy... đã không còn nữa.
Nàng đã mất vào mười hai năm trước.
Mộ Hề Vãn đón nhận những ánh mắt đổ dồn về phía mình, ho khẽ một tiếng rồi nói: "Anh hùng không hỏi xuất thân, chuyện đã qua rồi."
Đám quỷ hồn hiếu kỳ nhìn nhau, càng thêm tò mò: "Vậy bây giờ Vãn Vãn cũng như bọn ta, đều là cô hồn phiêu bạt giữa nhân gian ư? Thế thì phải cẩn thận kẻo quỷ sai cõi U Minh đến bắt nàng đó!"
Mộ Hề Vãn mím môi, ngắm nghía thân thể mình một lượt rồi cười đáp: "Đúng mà cũng không hẳn là đúng."
Cõi U Minh chuyên cai quản việc trần thế nên có nhiều quỷ sai tuần tra khắp nơi, chuyên bắt những hồn ma phiêu bạt đưa qua cầu Nại Hà để đầu thai chuyển kiếp.
Nhưng Mộ Hề Vãn lại khác với những cô hồn dã quỷ tầm thường.
Đôi mắt đẹp của nàng cong cong tựa trăng non: "Số mệnh của ta không có trong sổ sinh tử."
Phán quan ở U Minh nắm giữ sổ sinh tử, ghi lại kiếp trước, kiếp này và nhân duyên của mỗi người, nhưng trớ trêu thay, trên đó lại chẳng hề có số mệnh của nàng.
Đó là vì Mộ Hề Vãn là người từ thế giới hiện đại xuyên không đến đây.
Hai trăm năm trước, trong trận chiến Trấn Ách, khi đất trời đảo điên, thời không xoay chuyển, nàng đã vô tình lạc đến chốn này. Giữa thời loạn thế, nàng lại gặp được kỳ duyên, được một vị thần tiên của Phương Ngoại Cung thu nhận, nuôi dưỡng thành người kế thừa và sống một cuộc đời rực rỡ.
Nhưng đó cũng là một kiếp đời ngắn ngủi.
Nàng vốn chẳng thuộc về thế giới này, nên sau khi chết tất nhiên cũng không có quỷ sai đến bắt hồn, thế là nàng đã lợi dụng kẽ hở đó để lang thang khắp nhân gian bằng hình hài một linh hồn.
"Được rồi, được rồi!" Trường Doanh thấy đám quỷ càng bàn càng hăng, bèn vội vàng ngắt lời: "Chẳng phải việc cấp bách của chúng ta bây giờ... là nên tìm cách ra ngoài hay sao?"
Nghe vậy, Mộ Hề Vãn đảo mắt nhìn quanh.
Lúc này, cả nhóm đều đang ở dưới đáy vực sâu hun hút, xung quanh là lửa thần rực cháy cùng trận pháp vây hãm, dù có mọc cánh cũng không thoát được, phải phá trận trước đã.
Ở phía bên kia, Quỷ Vương đang hôn mê lại vừa hay nằm chắn mất lối ra duy nhất dưới đáy vực.
Mộ Hề Vãn thở dài một hơi, nói: "Sư phụ, người đi giải trận cùng con."
Lời vừa dứt, Trường Doanh còn chưa kịp đáp lại thì đã nghe phía trên vọng xuống một tiếng kêu thất thanh.
"Á á á á... !"
Ngay sau đó, trong sự ngỡ ngàng của mọi người, lại có thêm một người từ trên vách đá rơi thẳng xuống.
Theo tiếng "bõm", người này rơi thẳng vào biển lửa.
Mộ Hề Vãn kinh ngạc mở to mắt, thầm nghĩ chẳng lẽ Sở Phù Quân cuối cùng vẫn hồ đồ đến mức nhảy xuống tự vẫn vì tình sao?
"Đau... chết mất..."
Chỉ thấy vị lang quân vừa rơi xuống phủi đi lớp tro bụi trên mặt, người vẫn mặc bộ quan phục màu tím, sau khi lăn lộn một vòng trong biển lửa thì lồm cồm bò dậy, ung dung chỉnh lại y phục.
Hiển nhiên, ngọn lửa này chẳng thể thiêu chết được hắn.
Mộ Hề Vãn nửa giận nửa hờn quay đầu nhìn Trường Doanh bên cạnh, cất giọng trách: "Người còn nói đây là lửa thần cơ đấy!"
Cả đám chẳng ai bị thương, người nào người nấy vẫn đi lại tung tăng, chẳng lẽ lửa thần chỉ để hù dọa cho có lệ thôi sao?
"Ngọn lửa này đúng là lửa thần. Nhưng nó có tác dụng tẩy kinh rửa tủy, rèn luyện thân thể, tôi luyện tâm trí, nên tất nhiên sẽ khác với lửa thường." Vị lang quân tuấn tú trong bộ quan phục màu tím lên tiếng giải thích.