Chương 28

Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?

undefined 05-01-2026 23:36:26

Mộ Hề Vãn đến giờ vẫn nhớ, đó là một đêm thu ở Bạch Châu. Cũng trên một chiếc thuyền nhỏ thế này, đó là thời gian hai người hiếm hoi có dịp riêng tư. Hôm ấy, Sở Phù Quân say sóng nên đã ngã vào lòng nàng. "Xin lỗi... xin lỗi... xin lỗi!" Mộ Hề Vãn nhanh chóng hoảng hốt, chân tay luống cuống chẳng biết phải làm sao. Chỉ vì nàng nổi hứng ham vui, muốn thử lái thuyền nhanh một lần mà dẫn đến tình cảnh này. "Ta không biết chàng bị say sóng." Năm đó, nàng một mình gả đến Bạch Châu, cảnh vật lạ lẫm luôn khiến nàng thấy cô đơn. Đối diện với vị phu quân lạnh lùng, ít nói này, nàng chẳng biết phải làm sao để gần gũi với chàng. Có lẽ vì nàng không biết che giấu cảm xúc, nên chẳng bao lâu sau Sở Phù Quân đã nhận ra sự bối rối của nàng. Chàng đã đồng ý đi thuyền cùng nàng. Mộ Hề Vãn hớn hở lấy ra một chiếc thuyền tiên có cơ quan, định bụng sẽ thi triển trước mặt Sở Phù Quân. Nàng muốn lái thuyền đua! Nàng muốn đưa Bạch Đế trải nghiệm cảm giác tự do là thế nào! Bạch Đế đường đường là chủ nhân Bạch Châu uy danh lừng lẫy, ngạo nghễ cả đời, nào ngờ rằng nàng không dùng du thuyền, mà lại dùng thuyền đua. Chàng ngã thẳng vào lòng nàng. "Xin lỗi..." Mộ Hề Vãn khóc không ra nước mắt, trong lòng rối như tơ vò. Chiếc thuyền con đơn độc neo trên mặt sông, gần bờ là rặng lau sậy, xa xa là cung điện tiên cảnh uy nghiêm, tráng lệ. "Đừng nhúc nhích." Sở Phù Quân nhắm mắt, giọng nói gần như nghiến ra từ kẽ răng. Mộ Hề Vãn nuốt nước bọt, chẳng những không dám động đậy mà đến thở cũng không dám. Bảo là Sở Phù Quân tựa vào lòng nàng, chi bằng nói chàng đang ôm trọn nàng vào lòng. Cánh tay chàng vòng qua eo, siết chặt khoảng không giữa hai người. Hơi thở nóng ấm phả nhẹ bên tai, mang theo cảm giác nhồn nhột. Mộ Hề Vãn nín thở, hai tay nhấc lên mấy lần rồi lại buông xuống, chẳng biết nên đặt vào đâu. "Nàng có thể thở." Một lúc lâu sau, nàng nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Sở Phù Quân, dường như lồng ngực chàng cũng đang khẽ rung lên. "Ta có hôn nàng đâu." Chàng lại dám nói vậy. Má Mộ Hề Vãn đỏ bừng lên vì kinh ngạc. Nàng không dám sờ thử, nhưng chắc chắn là đang nóng dữ lắm. Mọi suy nghĩ mông lung cứ dập dờn trong tâm trí, khiến lồng ngực đã nín thở từ lâu của nàng bỗng chốc thả lỏng, tâm tư cũng vì thế mà xáo động. Lưu manh. Nàng thầm mắng trong lòng. "Ừm, ta là lưu manh." Như thể nghe thấu lời oán thầm của nàng, Sở Phù Quân lại bật cười, tay siết chặt hơn, kéo nàng ép sát vào lòng. Mộ Hề Vãn giật mình, mở to mắt: "Chàng còn có thần thông đọc được suy nghĩ sao?" "Không có, ta lừa nàng thôi." Chẳng cần đoán cũng biết, tiểu cô nương này chắc chắn lại đang thầm mắng mình. Khóe môi Sở Phù Quân vẫn ẩn chứa ý cười, chàng nhận ra mỗi khi ôm nàng, mọi khó chịu trong người đều nhẹ nhàng tan biến. "Má của nàng làm ta nóng quá." Được chàng ôm, má nàng kề bên cổ chàng, nhiệt độ tăng lên từng chút một nên đã khiến chàng dễ dàng nhận ra. Mộ Hề Vãn vội đưa tay sờ má, quả nhiên nóng hơn bình thường, không cần nhìn cũng biết chắc chắn đang rất đỏ.