Sở Phù Quân cuối cùng cũng bình tĩnh lên tiếng.
"Không đắt."
Chàng ngồi xuống bên cạnh, đối diện với nàng, nói: "Muộn nhất là vài canh giờ nữa, chúng ta phải rời khỏi Âm Ty."
Cả hai lại gần nhau thêm chút nữa, khiến hương thơm từ túi Hoàn Hồn càng thêm nồng nàn.
Đêm đã về khuya, gió từ cửa sổ lùa vào, thổi một lọn tóc mai vương trên má nàng, gây nên cảm giác ngưa ngứa.
Sở Phù Quân bất giác đưa tay lên định vén lọn tóc nghịch ngợm ấy đi, nhưng bàn tay vừa giơ lên đã khựng lại giữa không trung.
Mộ Hề Vãn sững người, vội đảo mắt đi nơi khác, tự mình vén lại tóc mai, hỏi: "Đêm nay đi ư?"
"Nếu không muốn ngồi chờ chết, nàng phải đi theo ta." Sở Phù Quân thu tay về, chẳng hề để lộ dấu vết, khẽ nói: "Người của Phương Ngoại Cung không ngốc, họ sẽ sớm quay lại dò la tung tích của nàng thôi."
Mộ Hề Vãn dĩ nhiên cũng nghĩ đến điều này. Nàng do dự, rồi lại như nhớ ra gì đó, hỏi thêm: "Ta có thể đưa cả sư phụ đi cùng không?"
Sở Phù Quân liếc nàng một cái: "Nàng muốn thì cứ dẫn theo."
Đôi mắt hạnh của Mộ Hề Vãn sáng bừng lên, vừa thuần khiết lại vừa rạng rỡ.
Nàng xuống giường, nhanh chóng ra khỏi phòng, chạy đến gõ cửa gian kế bên và vừa gõ vừa gọi: "Sư phụ! Sư phụ người tỉnh dậy đi, chúng ta chuẩn bị về thôi!"
Sở Phù Quân dõi theo bóng lưng nàng, không đi cùng mà chỉ khẽ thở dài, từ từ nhắm mắt lại.
Cùng lúc đó, tại Phương Ngoại Cung ở Thiên Châu.
"Sở Phù Quân đã rời khỏi núi Linh Đài rồi sao?"
Trong Hương Ái Long Lâu, một tòa cung điện nguy nga được xây từ ngọc châu và vỏ sò quý hiếm của Phương Ngoại Cung, thái sư Trọng Dung mình mặt đạo bào xanh xám đang cung kính quỳ dưới điện. Hắn chính là kẻ đã dẫn binh tướng đến Uổng Tử Thành để thỉnh Phán quan cải mệnh cho Thiếu cung chủ.
Trên đài cao, trước một giàn hoa, một vị công tử mặt cẩm y nâu sẫm đang đứng. Chàng có dung mạo thanh thoát, dáng vẻ chăm sóc hoa vừa cao sang lại vừa phong nhã.
Đây chính là Viên Hoán Hiên, đệ nhất công tử Thiên Châu nức tiếng bốn bể - đệ tử của Thành Thù Lão Tổ, cũng là người đang nắm quyền Phương Ngoại Cung.
"Quả nhiên, năm đó A Vãn vẫn chưa chết." Chàng khẽ ngước mắt, cười nói: "Muội ấy thật nhẫn tâm, nỡ dùng cái chết để lừa ta."
Trọng Dung đứng dưới đại điện, cúi mình vái lạy: "Bẩm công tử, hạ thần đã dò la được Bạch Đế đã tìm thấy nàng ấy ở Uổng Tử Thành."
Viên Hoán Hiên khẽ nhướng mày: "Các ngươi làm việc không chu toàn."
Trọng Dung vội vàng quỳ rạp xuống: "Xin công tử trách phạt."
Viên Hoán Hiên không thèm liếc nhìn kẻ dưới điện, chỉ khẽ cười: "Đây là đóa hoa A Vãn thích nhất, đẹp không?"
Hắn cẩn thận cắt tỉa những cành thừa trên giàn hoa, mỗi cử động đều toát lên vẻ dịu dàng.
Trọng Dung toát mồ hôi lạnh, trong lòng thầm mắng tổ tông mười tám đời.
[Ngài xem ta có dám hó hé gì không!]
"Đợi muội trở về là vừa hay có thể ngắm được." Viên Hoán Hiên liếc nhìn Trọng Dung đang mồ hôi đầm đìa, cười nói: "Ngươi dẫn ba mươi sáu bộ tướng*, điều động năm vạn thiên binh, mang nàng về đây."
(* Bộ tướng là các tướng lĩnh cấp dưới, thuộc quyền chỉ huy của một tướng quân hoặc nguyên soái cao hơn. )
Trọng Dung cân nhắc: "Ý ngài là tấn công Bạch Châu sao? Nếu Bạch Đế đã tìm được Thiếu cung chủ, ắt sẽ đưa nàng về đó."