Chương 16

Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?

undefined 05-01-2026 23:36:27

"Tham kiến Bạch Đế, hạ thần..." Người dẫn đầu toàn thân lạnh toát. Hắn nghe ra hàm ý trong lời nói của Bạch Đế, cũng hiểu lúc này mình nên trả lời thế nào:"Hạ thần vâng lệnh Thiên Châu Công Tử, dẫn người của Phương Ngoại Cung đến đây, mong Phán quan mở sổ sinh tử, nghịch thiên cải mệnh cho một người." Sở Phù Quân từ từ nâng mí mắt, sắc mày lạnh đi mấy phần. "Nực cười!" Thôi Tuyệt đang đứng một bên, nghe thấy lời này, lập tức đỏ mặt, giận dữ quát: "Âm Ty U Minh là nơi để vong hồn buông bỏ nhân quả trần thế, chứ không phải nơi để các ngươi coi sinh tử là trò đùa!" Người dẫn đầu của Phương Ngoại Cung nghe xong, liếc nhìn vị thiến niên trẻ tuổi vừa mới nhậm chức, chẳng biết trời cao đất rộng là gì: "Chúng ta chẳng qua chỉ muốn cải mệnh cho Thiếu cung chủ, để nàng ấy được cải tử hoàn sinh mà thôi." Nói thật, mười hai năm qua, Phương Ngoại Cung của bọn họ đã phái người đến U Minh hơn trăm lần, nhưng mỗi lần đều bị các Minh quan khéo léo từ chối. Hôm nay lại càng xui xẻo, đụng phải Bạch Đế ở đây. "Nếu muốn giữ mạng trở về, vậy thì trả lời thành thật câu hỏi của ta." Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Sở Phù Quân vang lên. Tuy bình thản không nghe ra chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến tất cả mọi người cảm thấy sợ hãi tột cùng. "Mười hai năm trước, rốt cuộc nàng đã trải qua những gì ở Phương Ngoại Cung?" Trời đã tối, mây đen giăng kín thành. Ở một phía khác, Mộ Hề Vãn bị Trường Doanh lôi đi khỏi Điện Diêm La, hai sư đồ trốn vào một tửu quán ven đường trong Uổng Tử Thành. "Sư phụ." Mộ Hề Vãn cúi đầu, có phần lơ đãng, giọng nói có chút buồn bã: "Hình như con chưa từng kể với người, con đã chết như thế nào, phải không?" Trường Doanh nhìn nàng, thở dài: "Ai da, nha đầu ngốc này, muốn nói thì cứ nói, không muốn nói thì nhắc lại làm gì cho đau lòng." Mộ Hề Vãn im lặng một lát, dường như vừa do dự vừa cân nhắc nên bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, nàng bình tĩnh nói: "Con bị sư huynh thiêu chết." Trường Doanh biến sắc: "Sư huynh?" Mộ Hề Vãn ngẩn ra, chợt nhớ: Trường Doanh chỉ là sư phụ mà nàng tình cờ bái nhận giữa chốn nhân gian. Ông không thuộc Phương Ngoại Cung, cũng không phải vị thần đã dạy nàng tu hành, nên hoàn toàn mù tịt về mọi chuyện xảy ra ở Phương Ngoại Cung. "Thì, người biết đấy, đệ tử của Phương Ngoại Cung rất đông. Mọi người thường ngày qua lại, vì để thân thiết hơn nên mới xưng hô như vậy, dù không cùng sư môn cũng có thể gọi nhau là huynh muội."