Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió
undefined19-03-2026 08:49:12
Hoa Ý Liễu ở trong không gian nghỉ ngơi đến mức quên cả thời gian, đến khi bước ra thì trời bên ngoài đã tối đen, trong nhà chỉ còn lại một mình nàng.
Rõ ràng đã nói sẽ về cùng nàng ăn cơm, sao đến giờ người vẫn chưa thấy bóng dáng?
Hoa Ý Liễu xỏ giày, đi ra khỏi phòng ngủ, ra tận cổng lớn, ngẩng đầu nhìn về phía núi rừng tối tăm phía xa. Nàng đứng chờ một lúc, dõi mắt tìm kiếm nhưng chẳng thấy gì.
Cứ thế này cũng không phải cách. Hạ Tri Châu không về thì nàng cũng chẳng có cơm ăn, chuyện đó là không thể. Thôi thì tự mình động tay, ăn no mặc ấm vẫn là hơn.
Buổi chiều nàng đã xem qua, lương thực đều cất trong phòng, còn có mấy con gà rừng hun khói, thỏ hun khói, cả nấm khô và mộc nhĩ.
Nàng múc gạo đủ cho hai người, xách thêm một con gà cùng ít nấm rồi đi thẳng vào phòng bếp, tìm được một con dao phay.
Vo gạo xong, nàng bắc nồi cơm lên bếp đất. Dù đã nhiều năm không động vào, nhưng cách dùng bếp đất vẫn còn khắc ghi trong trí nhớ. Vài lần nhóm lửa, nàng liền khiến bếp cháy đỏ, thêm ít củi nhỏ dễ bén lửa rồi chờ ngọn lửa vững mới tiếp thêm củi lớn. Nàng cũng không dám bỏ nhiều, lỡ đâu cơm khê, nàng thật sự sẽ khóc mất.
Trong lúc cơm chín, nàng ngâm nấm khô cho nở ra, để lát nữa đem nấu. Sau đó nàng xử lý gà rừng. Dao phay chém loảng xoảng, từng nhát mạnh mẽ đến rung cả bàn, chẳng mấy chốc con gà rừng đã bị chặt thành từng khúc, bỏ vào thau nước ngâm.
Xong việc, nàng lại ra vườn rau sau nhà. Dù rau dưa thưa thớt nhưng miễn cưỡng cũng hái được vài bó. Nàng thầm nghĩ, khi thân thể khỏe hẳn, việc đầu tiên phải làm là chỉnh đốn lại mảnh vườn này. Dù gì thì ở tận thế nàng đã chịu khổ đủ rồi, giờ ở đây, nàng nhất định không để bản thân phải chịu ấm ức về chuyện ăn uống nữa.
Rau xanh thì xào đơn giản. Còn gà hầm nấm thì lại khó hơn, vì trong nhà gia vị quá ít, ngoài dầu muối ra chẳng có gì thêm. Cũng khó trách buổi sáng bát canh gà kia vẫn còn mùi tanh, thì ra là vì thiếu gia vị.
Ai...
Việc trong nhà cần sắm sửa thật chẳng ít. Giá cả ở cổ đại nàng vẫn chưa rõ, nhưng lần tới Hạ Tri Châu đi trấn, nàng nhất định cũng phải theo.
Đồ vật trong không gian, nàng lại không dám tùy tiện lấy ra dùng. Nhìn bộ dáng Hạ Tri Châu, hẳn là lính thú, dựa vào bản lĩnh chắc cũng có thể làm được chức quan nhỏ. Còn vì sao hắn quay về, nếu hắn muốn nói thì nàng sẽ nghe, không nói thì nàng cũng sẽ không chủ động hỏi.
Người làm lính đều cẩn trọng hơn người thường, nàng cũng chẳng dám đường hoàng lấy đồ lạ ra dưới mí mắt hắn, đành gắng gượng xoay sở như vậy.
Khi cơm nước đã xong, trời cũng tối hẳn, mà người vẫn chưa trở về. Nàng lại bước ra cửa, nhìn về phía núi rừng đen thẳm, thầm cầu mong hắn bình an vô sự.
Hiện tại nàng cùng hắn coi như đã buộc phải ở chung, tạm thời cũng không nghĩ đến việc thay đổi gì. Ở nơi đất khách quê người, có một người quen để nương tựa đã là điều vô cùng quý giá.
Ở tận thế nàng đã trải đủ kinh hoàng, đến đây, nàng chỉ mong được sống đơn giản, bình an mà thôi.
Chờ mãi, chờ mãi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ xa, Hoa Ý Liễu vội vã chạy ra cửa, liền thấy một bóng đen đang khiêng vật gì đó từ trên núi xuống. Đến khi người ấy lại gần, nàng mới nhận ra.
Hắn làm gì vậy? Sao cả người đều là máu? Trên vai hắn vác một con lợn rừng to tướng, chắc phải nặng đến ba bốn trăm cân. Quả thật lợi hại!
"Ngươi... ngươi về rồi à? Không sao chứ?" Hoa Ý Liễu dè dặt hỏi.
Nghe tiếng nàng, Hạ Tri Châu lập tức thả con lợn rừng xuống đất để khỏi dọa nàng, rồi đưa tay lau mặt, đáp: "Ta không sao. Sao nàng lại ra ngoài? Thân thể còn chưa khỏe, mau vào nhà đi. Lần sau ta sẽ chú ý thời gian, hôm nay chẳng qua gặp chút ngoài ý muốn. Nàng chờ một lát, ta đi nấu cơm cho."
Hôm nay tuy gặp hiểm nhưng cuối cùng cũng an toàn, lại còn bắt được hai con lợn rừng. Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất là phải cho thê tử ăn no, những chuyện khác đều không vội.