Chương 31: Thu dược liệu

Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió

undefined 19-03-2026 08:49:12

Hạ Tri Châu nghe thấy tiếng động, liền thôi không kêu to tìm người nữa mà lặng lẽ lắng nghe. Cuối cùng phân biệt được phương hướng, lập tức đi về phía phát ra âm thanh. Chừng một nén nhang sau, hắn đã tìm thấy người, liền nhanh chóng tiến lên đỡ lấy cái sọt trên lưng nàng. Vừa cầm lên liền cảm nhận được sức nặng khác thường, ánh mắt kinh ngạc nhìn sang nương tử. Sức lực không nhỏ nha, vậy mà lại gánh nổi cái sọt nặng thế này. "Hạ Tri Châu, sao ngươi lại về sớm vậy?" Hoa Ý Liễu ngạc nhiên. Chẳng phải hắn nói sẽ vào núi nghỉ ngơi vài ngày sao? Mới chưa tới một ngày đã trở về. "Xảy ra chút ngoài ý muốn nên ta về sớm. Còn nàng sao lại tự mình vào núi? Trong núi nhiều nguy hiểm, chờ ta về thì ta đưa đi, đừng làm ta lo lắng." Nương tử này đúng là gan lớn, thân thể mới vừa khỏe lại mà đã dám vào núi. "Ta chỉ đi loanh quanh bên ngoài thôi, không vào sâu. Hôm nay còn thu hoạch được không ít đó." Hoa Ý Liễu bĩu môi, giọng mang theo chút kiêu ngạo, nhưng trong lòng lại ngọt lịm, được người quan tâm đúng là cảm giác thật tốt. "Thế cũng không được. Ban đêm trong núi lạnh, thân thể nàng vừa mới hồi phục, sao chịu nổi." "Được rồi, được rồi, ta biết rồi. Mau về thôi, ta đói bụng rồi." Hoa Ý Liễu kéo tay áo hắn, làm nũng. "Ừ, đi thôi, ta dắt nàng." Hạ Tri Châu nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang vung vẩy, siết trong lòng bàn tay, dắt nàng xuống núi. "Đi thế này không tiện đâu, ngươi buông ra đi." Hoa Ý Liễu nhìn bàn tay nhỏ bị bàn tay to bao trọn, thử rút ra nhưng không thoát. Đường núi vốn dĩ đã khó đi, hắn lại còn vác sọt, giờ lại nắm tay nàng nữa thì càng bất tiện. "Không sao, cứ để ta nắm." Đã nắm rồi thì hắn không định buông, hơn nữa đoạn đường này cũng khá bằng phẳng, không ảnh hưởng gì đến việc xuống núi. Thôi thì mặc kệ, nếu hắn không chê thì nàng việc gì phải ngại. Núi có cao đến đâu thì cũng là nam nhân của nàng. Từ núi về nhà, mất khoảng mười lăm phút. Hạ Tri Châu đặt sọt xuống, thắp đèn dầu rồi đi thẳng vào bếp. "Nương tử, nàng nghỉ ngơi đi, một lát nữa sẽ có cơm." Hắn xắn tay áo bắt đầu nấu nướng. Vì đã muộn nên hắn không định làm món gì cầu kỳ, chỉ nướng bánh cho nhanh, vừa no bụng lại vừa tiện. "Được." Hoa Ý Liễu ngoài miệng thì đáp, nhưng thực tế lại chẳng chịu nghỉ, mà lấy đồ trong sọt ra. Một lát sau, trên hai cái mâm đã bày đầy đồ vật: nào là nấm tươi, mộc nhĩ, còn có cả những loại dược liệu quý. Một con gà rừng nàng thì bỏ sang một bên, định mai cắt cánh nuôi lấy trứng, như vậy mỗi ngày đều có trứng ăn. "Hạ Tri Châu, ở huyện thành hiệu thuốc có thu dược liệu không? Hôm nay ta hái được vài loại khá quý." Nhân sâm nàng giữ lại không tính bán, nhưng tam thất và linh chi thì có thể. "Dược liệu? Nàng nhận ra dược liệu sao?" Động tác của Hạ Tri Châu khựng lại, ánh mắt dừng trên người nương tử. Xem ra thân thế của nàng không hề đơn giản. Nhưng giờ nàng đã là nương tử của hắn, thì đời này hắn tuyệt đối không bỏ rơi. "Biết chứ. Vậy ở đó có thu không?" Dần dần sống chung, Hoa Ý Liễu cũng bắt đầu muốn thẳng thắn hơn với hắn, để xem hắn sẽ đối xử thế nào. "Có. Lần sau ta đưa nàng vào huyện thành, mình mang theo bán." "Thật sao?" Nghe hắn đáp, Hoa Ý Liễu vui mừng khôn xiết. Vậy là không cần đi săn, bọn họ cũng có thể kiếm tiền. Mùa đông này sẽ dễ thở hơn nhiều. "Hạ Tri Châu, bên này xây nhà có đắt lắm không? Nếu chỉ xây một căn ba gian có sân thôi thì khoảng bao nhiêu?" Hai người tạm thời chỉ cần chỗ ở như vậy là đủ.