Chương 15: Thử quần áo

Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió

undefined 19-03-2026 08:49:12

Hạ Tri Châu lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu liếc nhìn Hoa Ý Liễu một cái: "Không nhiều lắm đâu, toàn là đồ dùng cần thiết cả." Hoa Ý Liễu vừa gặm nốt mấy miếng bánh bột ngô, vừa chuẩn bị tới giúp dỡ hàng: "Để ta phụ ngươi." Hạ Tri Châu lập tức đưa tay cản lại: "Những việc nặng nhọc này không cần nàng làm. Nếu muốn giúp, rót cho ta chén nước là được, ta hơi khát." Trong lòng hắn nghĩ, sao có thể để thê tử phải động tay vào mấy việc vất vả như vậy? Mấy thứ này một mình hắn lo được, thê tử chỉ cần chăm chút, an nhàn là được rồi. Hai người giằng co một lúc, cuối cùng Hoa Ý Liễu đành chịu thua: "Ừ cũng đúng, vậy ngươi chờ một lát." Nàng nhớ trong bếp có sẵn nước sôi đã để nguội, liền rót một chén mang ra: "Uống tạm cho đỡ khát." "Ừ." Hạ Tri Châu mỉm cười nhận lấy, uống một ngụm rồi nói tiếp: "Nàng thử xem đồ đã đủ chưa. Nếu còn thiếu, lần sau ta lên huyện sẽ mang về thêm." "Được, ta đi xem một chút." Hoa Ý Liễu cười cười, vòng quanh xe đẩy nhìn qua. Phải nói khả năng mua sắm của hắn cũng giỏi thật, cái gì cũng nghĩ đến. Thậm chí còn mua cả quần áo cho nàng nữa, đúng là chu đáo ngoài dự đoán. Chính nàng còn chưa từng nghĩ tới, suốt ngày chỉ lo nghĩ làm sao nấu ra món gì ngon hơn. Ai... thật sự là sa ngã mất rồi. Cũng chẳng trách nàng, ở mạt thế làm gì có cơ hội được ăn đồ tươi ngon như vậy. Nàng đúng là không cưỡng lại nổi. "Có thiếu thứ gì không?" Hạ Tri Châu uống xong nước, đặt chén sang một bên rồi bắt đầu phân loại đồ trên xe. Gạo thóc mang đến nhà chứa lương thực, gia vị và nguyên liệu thì để vào bếp. Thời tiết còn nóng, thịt thì cho xuống giếng để tránh hỏng. Chỉ còn quần áo là đưa cho Hoa Ý Liễu. "Nương tử, nàng thử mặc xem có vừa không. Nếu không vừa, ta sẽ mang lên huyện đổi. Bà chủ tiệm quần áo quen biết cả, miễn không làm dơ hay hỏng thì đổi được." "Cảm ơn, vậy ta đi thử." Hoa Ý Liễu cũng không từ chối. Đồ đã mua về tới nhà, khước từ chẳng khác nào làm người khác mất mặt. Huống chi hắn đối xử với nàng rất nhiệt tình, miệng không rời hai chữ "nương tử", thật lòng coi nàng là người nhà. Về phòng mở gói ra, nàng bất ngờ thấy bên trong có tận ba bộ y phục, còn kèm thêm vài thứ lặt vặt khác. Chất vải sờ vào mềm mịn, rõ ràng không phải loại rẻ tiền. Hơn nữa hắn còn rất biết chọn, ba màu sắc đều vừa khéo hợp với gu thẩm mỹ của nàng, nhìn mà ưng ngay. Hoa Ý Liễu không nhịn được, lập tức thử từng bộ một. Chỉ có bộ màu hồng anh đào hơi rộng một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng gì mấy. Nàng thậm chí có thể tự sửa lại. Trong nhà chắc còn kim chỉ, lát nữa hỏi Hạ Tri Châu thử xem. Thay lại bộ đồ cũ, nàng đi ra ngoài: "Hạ Tri Châu, trong nhà có kim chỉ không? Bộ màu hồng anh đào kia hơi rộng, ta có thể tự sửa lại." "Có, nàng chờ một chút, ta lấy cho." Hắn đang sắp xếp trong bếp, nghe nàng gọi liền ngẩng lên: "Nương tử, sao nàng không mặc luôn quần áo ta mua? Từ giờ đừng mặc mấy bộ cũ nữa." Lúc trước hắn vội quá nên chọn đại vài bộ, không nghĩ nhiều, chỉ mong nàng có đồ mới để mặc. "Đồ cũ này cũng tiện, làm việc thì mặc vừa khéo." "Nương tử, việc trong nhà không cần nàng động tay, ta lo được hết." Ở nhà việc cũng chẳng nhiều, một mình hắn là đủ. "Ừ, ta biết rồi." "Nàng cứ ra chính sảnh ngồi đi, ngoài trời nóng lắm. Nàng muốn ăn gì thì nói, ta nấu cho. Đây, ăn chút đồ vặt trước đã." Hắn vừa nói vừa nhét mấy thứ ăn vặt vào tay nàng, đẩy nàng về chính sảnh. Hoa Ý Liễu dở khóc dở cười: "Hay để ta nấu cơm thì hơn. Nguyên liệu ngon như vậy, để ngươi nấu thì... uổng phí lắm. Ngươi nấu chỉ tạm ăn được thôi, hương vị thật sự không ra gì. Nếu không thì ta đã chẳng bắt ngươi mua nhiều gia vị như thế."