Sau khi bọn họ rời khỏi, Lâm Huyên bất giác nhìn thần sắc Phó Cẩn Hoành. Nàng biểu hiện hai ngày nay hẳn là không tệ, sau này hắn phát đạt, chắc sẽ không còn oán hận mà báo thù nàng chứ?
Nào ngờ, Phó Cẩn Hoành cũng đang nhìn nàng. Đối diện với đôi mắt sâu thẳm kia, Lâm Huyên đột nhiên cảm thấy hoảng loạn.
Ôi! Gương mặt y hệt nam thần mà nàng yêu thầm, thật dễ khiến nàng rối loạn tâm trí!
Nghĩ đến việc sau này hắn sẽ mang gương mặt ấy, cùng nữ chính chân ái yêu đương đến thiên hoang địa lão, biển cạn đá mòn, nàng đột nhiên cảm thấy khó chịu.
Nàng vội thu hồi ánh mắt, xoay người vào phòng bếp.
Thôi, thôi! Không nghĩ nữa, nàng đi làm chút đồ ăn trước đã.
Trong bếp còn thừa một ít màn thầu hôm qua hấp, nàng đặt lên lồng hấp hâm nóng, định ăn xong sẽ đi huyện thành một chuyến.
Tối qua, nàng đã xem xét kỹ tài sản nguyên chủ để lại. Ngoài vài món trang sức thô ráp và mấy bộ y phục chất liệu khá tốt, thì chỉ còn hai lượng bạc.
Hai lượng ấy hôm qua nàng dùng để mời đại phu cho Phó Tiểu Thành. Dù tiền thuốc không lấy từ nàng, nhưng tiền thuê xe ngựa và tiền đặt cọc cho đại phu ra thôn đã tiêu mất hơn ba trăm văn, hiện tại nàng chỉ còn hơn một lượng.
Trong nhà chẳng còn chút lương thực, mà theo nàng biết, còn nợ đại phòng và nhị phòng Phó gia mỗi nhà bốn lượng bạc.
Dù Phó Cẩn Hoành có cách kiếm tiền hay không, việc cấp bách của nàng là phải kiếm tiền, chỉ khi tự mình kiếm được tiền, nàng mới có cảm giác an toàn.
Thấy Lâm Huyên vào bếp, Phó Minh Lam cũng theo sau, đã có kinh nghiệm hôm qua, Phó Minh Lam chủ động nhận nhóm lửa.
Lâm Huyên nhìn mấy cái màn thầu trên lồng hấp, cảm thấy hơi ít, bèn hỏi Phó Minh Lam: "Muội biết chỗ nào mua được trứng gà không?"
Phó Minh Lam khó hiểu hỏi: "Tẩu tẩu, tẩu hỏi cái này làm gì? Tẩu muốn mua trứng gà sao?"
Lâm Huyên vốn muốn ăn, nhưng cũng không quên xoát hảo cảm nói: "Ừ, nương và tiểu đệ đang bệnh, ta muốn bồi bổ cho họ."
Phó Minh Lam cảm động, mắt long lanh: "Tẩu tẩu, tẩu thật tốt!"
"Muội biết chỗ nào có thể mua không?" Lâm Huyên thầm nghĩ, may mà nàng xuyên đến sớm, tiểu cô nương này còn chưa ghét nàng. Nàng phải tiếp tục cố gắng, lấy lòng cả nhà, thay đổi kết cục bi thảm của mình.
Phó Minh Lam liếm môi, nhưng lại lắc đầu: "Nương chắc chắn không muốn tẩu tiêu tiền loạn."
"Sao gọi là tiêu tiền loạn? Nếu nương và tiểu đệ không mau khỏe lên, lại phải tốn tiền mua thuốc. Muội nói xem, tiêu tiền mua thuốc tốt, hay mua đồ ăn bồi bổ tốt?"
Phó Minh Lam nghiêng đầu nghĩ một lúc: "Chắc chắn mua đồ ăn tốt hơn."
Lâm Huyên cười: "Thế không đúng sao? Mau nói đi, chỗ nào mua được trứng gà?"
"Nhà Xuân Hoa thẩm nuôi nhiều gà. Mỗi lần có chợ phiên, thím ấy đều mang đi đổi đồ."
Lâm Huyên nghĩ mãi không nhớ nhà thím Xuân Hoa ở đâu, bèn hỏi: "Muội biết trứng gà bán thế nào không? Ta đưa tiền cho muội, muội dám đi mua không?"
Trước khi Phó Dĩ Bảo qua đời, trong nhà tuy khá hơn nhiều nhà khác trong thôn, nhưng Thẩm thị không giỏi làm đồng, Phó Cẩn Hoành thì đọc sách ở huyện thành, rất tốn kém, trong nhà hài tử cũng không ít. Vì thế, trước kia Thẩm thị cũng nuôi rất nhiều gà, thường mang trứng gà dư đi đổi tiền hoặc đồ vật.
Phó Minh Lam đương nhiên biết giá trứng gà, mắt tiểu cô nương sáng lên: "Biết! Trứng lớn một văn tiền một quả, trứng nhỏ ba quả hai văn tiền."
Lâm Huyên lấy mười văn tiển từ trong túi ra, đưa cho Phó Minh Lam: "Muội cầm đi mua đi!"
Phó Minh Lam không dám nhận: "Tẩu tẩu, tẩu cứ thế đưa tiền cho muội sao?"
Lâm Huyên kéo tay Phó Minh Lam, đặt tiền vào: "Đừng lề mề, mau đi đi! Ăn cơm xong ta còn có việc!"
Phó Minh Lam cầm tiền, nhanh chóng mua về mười quả trứng gà lớn. Tối qua khi dọn đồ, Lâm Huyên tìm được mấy khối đường phèn trong ngăn tủ của nguyên chủ, lúc này liền lấy ra, nấu một bát canh trứng gà đường phèn đơn giản.
Thẩm thị và Phó Tiểu Thành đều đang bệnh nằm trên giường, Lâm Huyên múc hai chén trước, lại lấy thêm mấy cái màn thầu, mang đến cho bọn họ.
Thẩm thị nhìn chén canh trứng gà, lòng đau như cắt, nhà bọn họ bây giờ đã thế này rồi, lấy đâu ra tiền mà ăn trứng gà.
Nhưng nhi tức này thân phận không tầm thường, tuy gả cho nhi tử bà nhưng lại không cam tâm tình nguyện, không thật lòng muốn ở lại sống cùng nhi tử bà, bà không tiện xen vào. Bà đành nén đau lòng xua tay nói: "Con ăn đi, mang cái đồ quý giá này đến cho ta làm gì, mau mang đi đi."
Lâm Huyên cười nói lời hay: "Nương, người không khỏe, phải ăn nhiều một chút mới bồi bổ được! Hơn nữa con làm nhiều lắm, người mau ăn đi, lát nguội sẽ có mùi tanh, không ngon nữa đâu."
Tối qua Thẩm thị đã cảm thấy nhi tức này có vẻ hơi khác trước, nhưng hôm qua bà thoát chết trong gang tấc, thực sự đã quá sợ hãi, cũng không để tâm suy nghĩ nhiều.
Lúc này, nhìn nàng nói chuyện với vẻ mặt tươi cười, giọng nói mềm mại dịu dàng, lại thêm việc sáng nay Lâm Huyên bênh vực bà, bà không khỏi suy tư.
Chẳng lẽ nhi tức này cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt, nguyện ý ở lại cùng nhi tử bà sống cuộc đời an yên?
Nghĩ vậy, bà không kìm được mà nhìn sang nhi tử bên cạnh.
Phó Cẩn Hoành lúc này cũng đang suy nghĩ về Lâm Huyên.
Người ngoài chỉ biết nàng là thiên kim tiểu thư nhà huyện lệnh, lại xinh đẹp như thế, đồng ý gả cho hắn nhất định là vì quá yêu hắn, cho nên mới không ngại nhà hắn nghèo khó mà hạ mình gả đến.
Nhưng làm đương sự, hắn biết nàng căn bản không yêu hắn. Sở dĩ nàng gả cho hắn, hoàn toàn là vì tính tình kiêu căng ương ngạnh lại ngu ngốc, thường xuyên gây sự với kế mẫu và kế muội, ở bên ngoài gây họa cho Lâm huyện lệnh, vừa chướng mắt kế mẫu, lại không được phụ thân thích, nên bị kế mẫu giăng bẫy, buộc phải gả cho hắn.
Nàng không cam lòng, hắn đã sớm nhìn ra, chỉ chờ nàng chủ động đề nghị, hắn sẽ đưa cho nàng một tờ thư hòa ly.
Nhưng những hành động hai ngày nay của nàng lại khiến hắn ngày càng không hiểu nổi.
Nàng đột nhiên thay đổi thái độ đối xử tốt với người nhà hắn, chẳng lẽ nàng thật sự muốn ở lại và sống cùng hắn? Nhưng nghĩ đến những chuyện nàng đã làm trước đây, hắn lại lắc đầu. Một người như nàng, sao có thể cam lòng ở lại nhà nông, sống một cuộc đời cực khổ cùng hắn.
Nhất thời không nghĩ ra, hắn cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, bèn khuyên Thẩm thị: "Nương, Huyên Huyên nói đúng. Người không khỏe, phải ăn nhiều để bồi bổ, thân thể mới mau hồi phục, nương khỏe rồi con mới yên tâm."
Thẩm thị thở dài: "Được rồi, được rồi, các con cũng đi ăn đi! Ăn xong rồi làm việc, không cần ở trong phòng này canh chừng. Tiểu Thành có ta trông là được rồi."
Nhà ở bị trận mưa đá hôm qua phá hỏng, lương thực cũng hết, lại còn phải trả nợ cho đại phòng và nhị phòng. Những việc này quả thật không ít, Phó Cẩn Hoành dặn dò Thẩm thị vài câu rồi cùng Lâm Huyên đi ra nhà chính ăn cơm.