Phó Minh Lam ưỡn ngực, giành nói trước ca ca: "Đương nhiên là nhà ta tự làm."
Một người phụ nhân trung niên chen vào, nhìn giỏ đậu phụ của hai huynh muội, không hiểu: "Nhà các ngươi biết làm đậu phụ từ khi nào? Sao ta chưa từng nghe nói?"
Phó Tiểu Lỗi liếc nhìn phụ nhân vừa nói, nhớ ra người này từng nói xấu nương hắn, trong lòng rất không vui, bĩu môi nói: "Nhà ta trước đây không biết, không có nghĩa là sau này cũng không biết."
"Đúng vậy, đây là do tẩu tẩu ta làm đó!" Phó Minh Lam kiêu ngạo nói: "Các vị muốn mua không? Đậu phụ của nhà ta to hơn đậu phụ ở ngoài phố, nhưng giá lại rẻ hơn, chỉ hai văn một miếng."
Lời này là trước khi đi Lâm Huyên đã lén dạy cho Phó Minh Lam. Lúc này nhìn thấy những người này có vẻ khinh thường bọn họ, tiểu nha đầu liền vội vàng nói ra.
Nghe nói đậu phụ to hơn ở trên phố mà lại rẻ hơn một văn tiền, không ít người đã động lòng.
Một thôn dân vừa hay có khách đến nhà, nghĩ mua đậu phụ về chiêu đãi khách cũng được, nhưng bỏ tiền ra mua thì lại tiếc, vì thế liền nói: "Ta không mang tiền, đổi đồ với ngươi được không?"
Phó Tiểu Lỗi không vội đồng ý, mà ra vẻ tiểu đại nhân nhìn người nọ, hỏi: "Ngươi muốn lấy gì đổi?"
Nam nhân nói: "Hôm nay ta đến bán sọt, sọt của ta bán ba văn một cái, ta lấy hai cái sọt đổi ba miếng đậu phụ của ngươi, được không?"
Phó Tiểu Lỗi nhớ nương đã dặn, nếu có ai muốn đổi chỉ cần là lương thực có giá trị tương đương là được. Nhưng sọt này, tuy giá trị tương đương nhưng không ăn được, vì thế lắc đầu nói: "Không được, cái sọt này ta mang về nhà không dùng được, phải là đồ ăn mới được."
"Sao lại không dùng được? Cái sọt này ta đan rất chặt và bền, đựng cát còn không bị lọt, dùng để mang ra đồng ruộng đựng đồ là tốt nhất." Nam nhân không phục: "Hai đứa nhỏ các ngươi không hiểu, cứ về hỏi nương các ngươi là biết, cái sọt này nhà các ngươi chắc chắn dùng được."
Có người nghe vậy liền gật đầu đồng tình: "Cái sọt của hắn ta từng mua rồi, đan rất chắc chắn và bền. Cái sọt ta mua từ hai năm trước vẫn còn dùng được đó. Ta cũng định tìm hắn đổi vài cái sọt về dùng đây."
Phó Tiểu Lỗi nhìn thoáng qua đồ vật mà người nói chuyện đang cầm trên tay, đôi mắt đen láy đảo một vòng, nói: "Đại thẩm, hay thẩm lấy bắp trong rỗ đổi sọt với vị đại thúc kia, một lát đại thúc lại lấy bắp đổi với ta?"
Nam nhân nghe vậy hai mắt sáng lên, cười nói: "Tiểu tử này đầu óc còn rất lanh lợi."
Phụ nhân cũng cảm thấy đề nghị của Phó Tiểu Lỗi không tồi, liền nói chuyện đổi sọt với người nam nhân. Bắp trong tay người phụ nhân là loại bắp nếp hiếm, giá đắt hơn bắp thường một chút, bán ở chợ sáu văn một cân.
Phụ nhân lấy một cân bắp nếp đổi hai cái sọt với người nam nhân, người nam nhân lại dùng một cân bắp nếp đó đổi đậu phụ với Phó Tiểu Lỗi.
Phó Tiểu Lỗi lấy lá chuối bọc ba miếng đậu phụ đưa cho người nam nhân. Người nam nhân cười đến nhăn cả khóe mắt: "Đậu phụ này làm chắc thật, hương vị cũng rất tốt. Hai đứa nhỏ, sau này nhà các ngươi còn bán đậu phụ nữa không?"
"Bán, sau này nhà chúng ta đều sẽ bán, nhưng không còn rẻ như thế này nữa đâu. Tẩu tẩu ta nói, hôm nay bán giá này chính là lỗ vốn, nhưng vì nhà chúng ta lần đầu làm buôn bán, nên bán rẻ một chút, để mọi người nếm thử đậu phụ nhà chúng ta trước." Phó Minh Lam cười tít mắt, giọng nói trong trẻo đáp.
Có một số người vốn còn do dự, thấy không phải lễ tết nên không cần mua đậu phụ về ăn, nhưng nghe nói sau này không bán rẻ như thế nữa, mọi người lập tức sốt ruột đều vây lại. Rất nhanh, đậu phụ trong giỏ của Phó Tiểu Lỗi và Phó Minh Lam đều bán hết.
Tuy nhiên, hai người chỉ thu được tổng cộng bốn văn tiền, còn lại phần lớn là đổi đồ. ...
Lâm Huyên làm xong đậu phụ thì quay về phòng, tiếp tục vẽ bức bình phong hôm qua còn dang dở. Thẩm thị thì đứng ngồi không yên, lúc thì nhớ lại các bước làm đậu phụ của Lâm Huyên, lúc thì chạy đến cửa viện xem hai huynh muội đã về chưa.
Thấy hai huynh muội thật lâu không về, bà cứ thầm hối hận trong lòng vì lúc nãy đã không kiên quyết tự mình đi chợ.
Đang lúc Thẩm thị lo lắng không yên chuẩn bị ra chợ xem sao, thì Phó Tiểu Lỗi và Phó Minh Lam đã xách đồ trở về.
Nhìn thấy hai huynh muội, Thẩm thị lập tức chạy ra đón. Thấy giỏ của hai huynh muội không còn đậu phụ, thay vào đó là lương thực, trứng gà và các thứ khác, Thẩm thị thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy giỏ nói: "Sao lâu như vậy mới trở về? Đậu phụ khó bán lắm sao?"
Phó Minh Lam vui vẻ nói: "Nương, rất dễ bán, đậu phụ của chúng ta vừa ra chợ là bán hết ngay, là Vương tẩu tử bán trứng gà chưa xong, chúng ta đợi tẩu ấy một lát nên mới về muộn thôi."
Phó Tiểu Lỗi cẩn thận lấy mấy đồng tiền trong lòng ra đưa cho Thẩm thị: "Nương, chỉ bán được bốn văn tiền thôi, còn lại đều đổi lấy đồ."
Thẩm thị nhận lấy mấy đồng tiền, sờ tới sờ lui mãi: "Người dân trong thôn cuộc sống vất vả, không phải lễ tết cũng chẳng mấy nhà chịu bỏ tiền ra mua đậu phụ ăn. Bán hết được đã là tốt lắm rồi, chờ ngày mai chúng ta đi huyện thành thì dễ bán hơn."
"Nương, chúng ta còn đổi được mấy cân đậu nành nữa. Nhiều đậu thế này, lại có thể làm được nhiều đậu phụ rồi." Phó Minh Lam kéo vạt áo Thẩm thị, nhìn bà nài nỉ: "Nương, nghe lời tẩu tẩu đi, sau này chúng ta đều làm đậu phụ bán, bỏ việc ở Phùng gia đi!"
Nhìn ánh mắt lo lắng của tiểu nữ nhi, Thẩm thị đầy áy náy. Bà biết, Phùng gia trong thôn tiếng xấu đồn xa, trừ khi gặp khó khăn không còn cách nào khác, người dân trong thôn cũng không chịu đến Phùng gia làm công, sợ một chút sơ suất liền mất mạng.
Nữ nhi đã nghe những lời đồn thổi đó, trong lòng vẫn luôn lo lắng cho bà. Nhưng tiểu nha đầu hiểu chuyện, biết sau khi cha đi, trong nhà không còn chỗ dựa, bà không đi kiếm tiền thì cuộc sống trong nhà không thể tiếp tục, cho nên dù lo lắng cũng cố kìm nén không nói ra.
Tuổi còn nhỏ mà trong lòng đã chứa đựng nhiều chuyện như vậy, cũng thật sự làm khó tiểu nha đầu.
Thẩm thị hai mắt rưng rưng, nặng nề gật đầu: "Được, nương sẽ nhờ người nhắn lại cho Phùng gia, từ bỏ công việc đó. Nương nhất định sẽ học làm đậu phụ thật giỏi từ tẩu tẩu của con, để các con được sống một cuộc sống tốt hơn."
Phó Minh Lam vùi đầu vào lòng Thẩm thị, nghẹn ngào: "Con chỉ cần nương khỏe mạnh thôi."
Thẩm thị dịu dàng xoa đầu con gái, rồi nói: "Được rồi, được rồi, đừng làm nũng nữa, để ta xem đã đổi được những gì, tối nay ta sẽ làm món ngon cho các con."
Phó Minh Lam nghĩ đến món bánh bắp nếp mà cha vẫn làm mỗi năm khi còn sống, không kìm được nuốt nước bọt: "Nương, đổi được bắp nếp rồi, hay chúng ta hỏi tẩu tẩu xem tẩu tẩu muốn ăn món gì?"
Thẩm thị vốn không phải là người khắt khe, huống hồ Lâm Huyên còn bằng lòng đưa công thức làm đậu phụ ra để trong nhà buôn bán kiếm tiền, bà hoàn toàn đồng ý: "Được, con đi hỏi tẩu tẩu con xem buổi tối muốn ăn gì, nương sẽ làm cho các con."
Phó Minh Lam gọi mấy tiếng "tẩu tẩu" trước cửa phòng Lâm Huyên, nhưng không nghe thấy ai trả lời. Thấy cửa không khóa, tiểu nha đầu liền đẩy cửa bước vào.
Vào phòng liền nhìn thấy Lâm Huyên đang ngồi trước bàn, chăm chú viết vẽ gì đó.