Lão Tần hơi kích động, bảo bối này khó kiếm lắm đấy, hiện tại dược phẩm trong căn cứ đang rất khan hiếm, như loại thuốc phục hồi trước đây 500 điểm một lọ, vì thiếu hụt nghiêm trọng, trên chợ đen giờ đã lên tới gần 800 điểm rồi!
Hơn nữa thuốc nào cũng có độc, thuốc phục hồi cũng có tác dụng phụ!
Nhưng quả trứng khổng lồ này thì khác, giá trị năng lượng cao, lại không nhiễm bẩn, nếu phóng tin này ra, giá chắc chắn có thể tăng gấp đôi!
"Khụ... khụ..."
Lão Tần ho khẽ mấy tiếng như một chiến thuật, dù là người quen nhưng chuyện làm ăn vẫn phải rõ ràng. Sau một thoáng cân nhắc, ông ấy nói: "Tôi trả 800 điểm thu mua, cô sẽ không tìm được giá nào cao hơn đâu!"
Hứa Tam Tam giật mình, sao lại cao hơn nhiều so với ước tính của Tạ Uyên thế này? Hay là ông ấy nể mặt anh mà cố tình đẩy giá lên?
Dù là người quen nhưng chuyện buôn bán vẫn phải minh bạch chứ!
Cô có chút ngần ngừ: "Như vậy... không ổn lắm đâu..."
Lão Tần thầm giật mình, té ra cô nàng này biết rõ thị trường. Ông ấy lại đảo mắt một vòng, rồi nghiến răng nói: "Nhiều nhất là 1100 điểm, không thể cao hơn nữa!"
Hứa Tam Tam suýt chút nữa thì nghẹn thở!
Cô là cao thủ trong việc mặc cả khi mua đồ, nhưng bán hàng thì đây là lần đầu tiên gặp phải khách hàng tự động nâng giá.
Chẳng ông lão này báo giá vốn đã không tính đến chuyện tình cảm gì cả... té ra quả trứng khổng lồ này đáng giá đến thế... mình vô tình trúng mánh rồi...
Sau khi hiểu ra mấu chốt, cô lập tức quyết định: "Đồng ý!"
Cuối cùng Lão Tần cũng thở phào nhẹ nhõm, trời mới biết được, thật ra ông ấy đã chuẩn bị tăng lên 1200 điểm rồi...
"Chủ tiệm, thực lòng mà nói, tôi còn muốn mua một bộ tản nhiệt."
Lão Tần ôm quả trứng khổng lồ vui mừng khôn xiết, mãi không chịu buông tay, thái độ hoàn toàn khác với vẻ lạnh nhạt ban đầu, nhiệt tình giới thiệu: "Gì mà chủ tiệm với chả khách hàng, cứ gọi tôi là lão Tần! Tôi nói cho cô biết, vừa mới có một bộ tản nhiệt cao cấp về đây, đừng thấy nó là đồ cũ mà coi thường, từ chức năng, tuổi thọ, ngoại hình cho đến mọi phương diện đều là cấu hình đỉnh cao..."
Lão Tần thổi phồng sản phẩm của mình đến mức hoa trời hoa đất, Hứa Tam Tam nghe mà hoa mắt chóng mặt. Thôi thì đây là người do Tạ Uyên giới thiệu, cô tạm tin vậy.
Cuối cùng, Hứa Tam Tam bỏ ra 580 điểm đóng góp để mua bộ tản nhiệt cao cấp đã qua sử dụng này, đồng thời chi thêm 390 điểm mua 36 tấm kim loại ghép nối và 6 ống kim loại co giãn, 50 điểm mua 5 ống dinh dưỡng thông thường còn 4 ngày là hết hạn, 40 điểm mua hai chiếc khăn mặt. Sau cùng còn thừa 40 điểm, cộng với 26 điểm ban đầu, số dư trên thiết bị quang não hiển thị 66 điểm đóng góp.
Hứa Tam Tam lại mặc cả một hồi lâu, ép được lão Tần tặng thêm một cái cuốc nhỏ, rồi mới hài lòng bắt đầu chất đồ lên xe.
Đầu tiên xếp các tấm kim loại lên xe đẩy, buộc bộ tản nhiệt lên trên, hai bên nhét thêm ống kim loại và cái cuốc nhỏ, sau đó phủ tấm bạt nhựa xin được từ lão Tần lên trên, cố ý để lộ phần cuốc và ống kim loại ra nhằm đánh lạc hướng, cuối cùng dùng dây thừng quấn vài vòng để cố định toàn bộ, hoàn hảo!
Hứa Tam Tam nhét lọ dung dịch dinh dưỡng vào bao bố, lại cầm thêm hai chiếc khăn mặt mới, vo tròn lại rồi cười gượng nhét vào phần bụng dưới.
Sau đó cô vẫy tay chào, rời khỏi cửa hàng đồ cũ.
Đúng là cuộc đời như kịch, toàn dựa vào diễn xuất thôi!
Vừa bước ra khỏi cửa, cô lập tức vào vai, tay trái đỡ bụng, tay phải gắng sức kéo chiếc xe bò.
Dù đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đi, nhưng vì bộ tản nhiệt hiếm đó, Hứa Tam Tam vẫn không khỏi cảm thấy bất an.
Lại một hồi đi đi dừng dừng, rẽ trái rẽ phải.
Khi quay về túp lều nhỏ, đồng hồ đã điểm 07:38 sáng.
Vén tấm nhựa lên, mùi thơm ngậy của trứng trong lều đã biến mất, chắc là Tạ Uyên đã tranh thủ lúc hàng xóm đi nhặt rác lúc 6 giờ để xua tan mùi.