Cứ thế đi mãi, cô bỗng đứng trước một đám lau sậy.
"Lau sậy! Tốt quá! Nhà đang thiếu chiếu cỏ!"
Cô thầy mà mắt sáng rực, xắn tay áo lên bắt đầu kiểm tra từng cây một.
Bụi lau sậy này vô cùng rậm rạp.
Sau hơn 1 tiếng đồng hồ vật lộn với "ô nhiễm nặng", cuối cùng Hứa Tam Tam cũng phát hiện được một cây lau ở mức "ô nhiễm vừa".
Tâm trạng lúc này của cô đã ổn định hơn nhiều so với vài tiếng trước.
Quan sát kỹ, cây lau bị ô nhiễm vừa này có vẻ mảnh mai và non hơn so với những cây ô nhiễm nặng.
"Hóa ra là vậy!"
Có lẽ đây là cây mới mọc, chịu ít ô nhiễm hơn nên khả năng sử dụng được sẽ cao hơn.
Dựa trên nhận định này, Hứa Tam Tam bắt đầu tập trung vào những cây lau có kích thước nhỏ hơn...
Hơn hai tiếng trôi qua, trên xe kéo phía sau cô đã chất thành đống lớn những cây lau ô nhiễm vừa.
Nhưng không biết từ lúc nào, Hứa Tam Tam đã tiến sâu vào trong bụi lau, khoảng cách tới biên giới của vùng ánh sáng ngày càng gần.
"Bíp! Sắp vượt quá phạm vi bảo vệ, xin lưu ý!"
"Bíp! Sắp vượt quá phạm vi bảo vệ, xin lưu ý!"
May mắn là thiết bị quang não kịp thời phát cảnh báo, Hứa Tam Tam ngẩng đầu nhìn quanh, ôi trời, cô đã hoàn toàn bị bao vây bởi lau sậy, làm sao còn thấy bóng người nào nữa!
Đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi, không hiểu sao lại thế.
Cô vội vàng cố định lại đống lau, kéo xe trở về.
Chưa đi được mấy bước, chỉ nghe "rắc" một tiếng, chiếc xe như đâm phải thứ gì đó rồi lật nghiêng.
Hứa Tam Tam vội quay lại kiểm tra, may là đồ đạc buộc chắc nên không bị rơi vãi, chỉ có điều cô lại mất cả một lúc mới dựng được chiếc xe đổ nghiêng lên.
"Ơ?"
Dưới chiếc xe nghiêng ngả kia lại có một đống cành khô, nhưng sao trông cứ giống như...
Hứa Tam Tam nhanh chóng ngồi xổm xuống, vạch đám lau sậy che phủ trên đống cành khô,
"Ái chà! Hóa ra là một cái tổ chim."
Trong tổ còn có ba quả trứng to bằng đầu người!
"Cái này, cái này, đây chẳng phải là trứng khủng long chứ!"
Dù hoảng hốt thật đấy nhưng Hứa Tam Tam vẫn nhanh tay lấy thiết bị quang não ra kiểm tra từng quả một.
"Không ô nhiễm, có thể ăn được!"
"Không ô nhiễm, có thể ăn được!"
"Không ô nhiễm, có thể ăn được!"
Cái gì!
Sợ mình mệt quá nên ảo giác, cô vội kiểm tra lại lần nữa.
Lần này là xác nhận chắc chắn, ba "quả trứng khủng long" trước mặt đều không bị ô nhiễm.
Hứa Tam Tam cũng không kịp nghĩ đây là trứng chim hay trứng khủng long nữa, vội nhặt trứng giấu vào đống lau sậy trên xe kéo.
Rồi cô nhanh chóng vận động đôi chân ngắn ngủn của mình, rời khỏi hiện trường vụ án với tốc độ nhanh nhất có thể.