May mắn thay, sau khi nhìn rõ mấy thứ trên xe cút kít, đa số mọi người đều lặng lẽ từ bỏ ý định xấu.
Bởi vì mấy thứ dây leo, cành cây này chẳng ăn được uống được, nhìn cái túi vải trước ngực cô lại xẹp lép, rõ ràng chẳng thu hoạch được gì, đúng là không đáng để bọn họ liều mình trước mặt đội hộ vệ.
Thế là, trong vô thức, Hứa Tam Tam lại thoát nạn một lần nữa.
18:05:34, phi thuyền lần lượt hạ cánh tại bến đỗ căn cứ.
Từ lúc rời tàu, dân nhặt rác đã bắt đầu cuộc chiến sinh tử tốc độ cao. Ngoài "đơn đấu" và "hợp vây" mà Hứa Tam Tam thấy hôm qua, còn có người trượt ván, đạp xe gấp, chạy xe ba bánh, thậm chí dùng drone chở đồ trên không, đủ mọi kỹ năng, miễn sao nhanh và an toàn là được!
Hứa Tam Tam nhìn chiếc xe cút kít kéo tay của mình,
Ừm thì... chậm, đúng là hơi chậm, nhưng không phải mua thêm vé tàu mà!
May là cô kéo toàn cành khô cỏ rác, chẳng mấy ai thèm để ý nên suốt đường đi khá thuận lợi.
Về đến lều nhỏ đúng 18:30.
Vén tấm nhựa lên, luồng hơi nóng phả vào mặt, chàng thanh niên nằm trên tấm đệm cỏ đã đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng.
Ôi!
Sơ suất rồi!
Mái kim loại hấp nhiệt quá, tấm nhựa lại bí hơi, phơi nắng cả ngày khiến nhiệt độ trong lều cao hơn bên ngoài ít nhất 10 độ.
Hứa Tam Tam vội cuốn tấm nhựa bốn phía lên cho thông thoáng, rồi chạy đến bên chàng trai kiểm tra tình hình.
Quả nhiên, bị hấp cả ngày khiến vết thương hơi nhiễm trùng lại, trán cũng bắt đầu nóng lên. May là anh vẫn chớp mắt liên tục chứng tỏ còn sống, không thì cô đã lo anh ngất xỉu mất rồi.
Gió bốn phương ùa vào nhanh chóng hạ nhiệt độ trong lều. Hứa Tam Tam lấy chút nước còn sót trong chai đổ vào bình rỗng cạnh tay chàng trai, vội cho anh uống.
"Anh cố chịu một chút, tôi đưa anh đi nhà vệ sinh trước, xong sẽ đi lấy nước ngay."
Cẩn thận dỡ sậy, dây leo và củi khỏi xe cút kít, Hứa Tam Tam kéo xe chạy đi chạy lại trên con đường nhỏ khu ổ chuột.
Cuối cùng, sau 15 phút, trên khoảng đất trống nhỏ trước lều, một đống củi bé xíu đã được xếp lên.
Hứa Tam Tam lấy ra que diêm mà nguyên chủ để lại trong bao bố, nhanh chóng nhóm lửa, rồi lại lấy chiếc hộp cơm kim loại sứt mẻ, múc nước từ thùng nhựa từng lượt, đun sôi, rồi đổ vào chậu nhựa để nguội.
Lại thêm nửa tiếng trôi qua, nước trong chậu nhựa cũng đã đầy, lúc này, Hứa Tam Tam mới lại lén lút bóc lớp sậy ra, lôi từ trong đó ra một quả trứng khổng lồ, chôn xuống đống lửa.
"Này, hôm nay tôi kiếm được đồ tốt đây!"
Cô thì thầm khoe khoang với chàng trai, sợ rằng chuyện nhà mình có trứng sẽ bị người khác nghe thấy.