Hứa Tam Tam vừa khàn giọng giải thích, vừa mở chiếc hộp y tế bên cạnh, lấy ra ống tiêm phòng uốn ván, tiêm thẳng vào cánh tay người đàn ông, sau đó dùng kéo phẫu thuật cắt phần vải áo nơi bụng bị thương.
"Sao trông giống như bị đạn bắn nhỉ..."
Hứa Tam Tam hơi ngạc nhiên.
"Hiện tại điều kiện khó khăn, không có thuốc tê, tôi sẽ phải lấy dị vật kim loại trong vết thương của anh ra ngay bây giờ..."
"Tôi sẽ đếm từ ba, hai, một... anh cố chịu đựng nhé..."
Thế nhưng Hứa Tam Tam thậm chí còn chưa bắt đầu đếm từ ba, đã thẳng tay hành động, cách làm thô sơ và mạnh bạo đến mức chỉ dùng một con dao mổ và chiếc kéo phẫu thuật, cô đã lôi ra được thứ bên trong... một viên đạn kim loại cỡ bằng cục tẩy...
Tạ Uyên vẫn đang ngây thơ chờ nghe Hứa Tam Tam đếm ngược để hít một hơi thật sâu chuẩn bị chịu đựng, nào ngờ đột nhiên cảm nhận được cơn đau nhói xé lòng từ bụng dội lên!
Cuối cùng, với vẻ mặt đầy hoài nghi không thể tin nổi, anh ngất đi.
"Haizz, ngất đi cũng tốt..."
Hứa Tam Tam nhanh tay xử lý, may mắn là đêm qua cô tự sơ cứu kịp thời, cộng thêm cả đêm nghỉ ngơi khá tốt, sáng nay chỉ số nhiễm trùng trên vòng tay cô đã giảm xuống còn 0, cánh tay trái cuối cùng cũng đã phục hồi cử động. Dù không thể co duỗi hay giơ lên cao quá mạnh, nhưng chỉ cử động cổ tay cầm dao mổ hỗ trợ thì không thành vấn đề.
Hứa Tam Tam dùng hết bông cồn và chỉ khâu, làm sạch và khâu lại những vết thương sâu lớn trên bụng và tứ chi của người đàn ông, lại tiêm thêm cho anh một mũi kháng sinh, cuối cùng cũng hoàn thành.
Lúc này bên ngoài trời đã sáng rõ.
Vòng tay hiển thị thời gian:
Năm 336 Tinh Lịch, ngày thứ 68 mùa nóng, 07:21 sáng.
Không được, cô phải nhanh chóng rời đi thôi!
Bước ra khỏi cửa bên doanh trại 9-004, Hứa Tam Tam lại lén lút đi vòng quanh khu vực số 9.
Trời phù hộ, lúc này khu 9 không có ai, có lẽ do sự cố bất ngờ cô gây ra vào sáng sớm đã làm đảo lộn quy trình làm việc thông thường của đội vệ binh.
Cô thuận lợi tìm thấy một góc có những chiếc xe đẩy xếp thành hàng ngay ngắn.
Không phải dùng để chở xác đến lò hỏa táng đấy chứ...
Khụ khụ...
Không thể quan tâm nhiều nữa, Hứa Tam Tam đẩy một chiếc xe hướng về phía cửa bên doanh trại 9-004.
Xe đẩy quá lớn, lại thêm cánh tay trái không thể dùng lực, chỉ dựa vào một tay phải khó mà điều khiển được lực đẩy, suốt đường đi lúc lệch trái, lúc chệch phải, nhưng cuối cùng cũng lết được vào cửa bên.
Đầu tiên, Hứa Tam Tam đẩy chiếc xe cút kít vào góc tường, rồi lại dốc hết sức bình sinh, túm lấy cổ áo chàng thanh niên lôi lên xe.