Lúc này, cô cũng chẳng còn bận tâm đến chuyện vết thương quá lớn, không nên di chuyển nữa.
Nửa chân đã bước vào lò hỏa táng rồi, còn quan tâm gì vết thương không vết thương nữa.
Mất thêm hơn 10 phút nữa, cô mới thở hồng hộc, vật lộn kéo được chàng trai lên xe.
Hứa Tam Tam kiệt sức đến mức chẳng thiết tha gì nữa, hơi thở không đều, tay phải run lẩy bẩy.
"Ôi, quả nhiên không nên tùy tiện lập flag, giờ muốn bỏ cuộc mà lại sợ sau này bị phản phệ."
Vừa thở dài, cô vừa tiếp tục cam phận kéo chiếc xe cút kít ra ngoài.
Đúng vậy, là kéo chứ không phải đẩy.
Bởi vì thực sự là không đẩy nổi nữa rồi.
Lúc này, cô chỉ có thể dùng toàn bộ cơ thể làm điểm tựa, nghiến răng kéo ra.
Khi cuối cùng cũng kéo được xe đến cửa doanh trại 8-006, đồng hồ đã điểm 08:11.
Đúng vậy, đây vẫn là khu tị nạn, chỉ là từ khu 9 chuyển sang khu 8 mà thôi.
Nếu khu 9 không chào đón người sống, thì chỉ cần rời khỏi khu 9 là tạm thời an toàn.
Ít nhất đó là nhận định hiện tại của Hứa Tam Tam.
Theo bản đồ, doanh trại gần cửa phụ 9-004 nhất mà không thuộc khu 9 chính là 8-006.
Hứa Tam Tam đẩy cánh cửa phụ doanh trại 8-006 đang hé mở, trước mắt hiện ra cảnh những cụ già nằm la liệt trên sàn, cả nam lẫn nữ, áo quần rách rưới, da bọc xương, ánh mắt vô hồn.
Chỉ khi cánh cửa mở ra, vài người gần cửa ngước lên một chút, còn những người khác dường như chẳng nghe thấy động tĩnh gì, vẫn tiếp tục nằm im.
Bầu không khí ngột ngạt kỳ quái bao trùm, nếu không phải vì những người trên sàn thi thoảng giật mình, hay chớp mắt vô hồn, cô đã tưởng mình lại lạc vào một đống xác chết khác.
Liếc nhanh tình hình bên trong, ai nấy đều gầy gò, trên da lộ ra những đốm sẫm màu lớn nhỏ.
May mắn là trên người bọn họ không có dấu hiệu mưng mủ, không khí tuy rất ngột ngạt nhưng không có mùi thối hay hăng nồng gì đặc biệt.
Có vẻ không phải là bệnh truyền nhiễm...
Quan trọng là bọn họ vẫn còn thở, vẫn còn sống...
Ừ, độ an toàn rõ ràng cao hơn đống xác chết ở khu 9.
Hứa Tam Tam khẽ gật đầu, rồi đi thẳng đến khoảng trống sát tường, lại một phen vật lộn như trâu vật, cuối cùng cũng kéo được chàng thanh niên xuống xe.
Cô lại nhìn kỹ vết thương của anh, vết đâm ở bụng do di chuyển nhiều lần đã rỉ máu chút ít nhưng may mắn không quá nghiêm trọng.
Hứa Tam Tam ngồi xổm trong góc, lặng lẽ quan sát vài phút, xác nhận những cụ già nằm la liệt trong này đều chỉ im lìm, vô hồn...
Chắc sẽ không gây thêm tổn hại gì cho chàng trai bị thương nặng này.
Thế là cô lại kéo xe cút kít, nhanh chóng bước ra ngoài.
Đáng đời cô, vẫn còn phải đi trả cái xe cút kít chết tiệt này!