...
Đợi đến khi bọn họ đã đi xa hẳn, ngũ quan của Tạ Uyên cũng dần hồi phục, anh gượng chút sức lực cuối cùng, vớ lấy hai xác "dân nhặt rác" bên cạnh, rồi lao thẳng về phía bãi đáp.
Dưới sự che chắn của những cái xác, anh thành công lẩn tránh được chiến hạm của đội vệ binh, loạng choạng trèo lên phi thuyền của dân nhặt rác.
Sau đó, anh xé một mảnh vải lớn từ áo ngoài của xác chết quấn quanh người, che giấu bộ quân phục chiến đấu, lại vất vả bò đến góc phi thuyền, tự chôn mình giữa đống xác dân nhặt rác, cuối cùng không chịu nổi nữa, hoàn toàn ngất đi. ...
Tạ Uyên nằm trong bóng tối, do chất độc thần kinh xâm nhập khiến cổ anh không cử động được, chỉ có thể cố gắng dùng tầm nhìn ngoại vi quan sát xung quanh.
Căn phòng rộng lớn, những cái xác xếp thành hàng.
Được rồi, có lẽ mình đang ở khu 9 rồi.
Máy quang não đã bị phá hủy, đội vệ binh tạm thời không thể định vị được anh.
Thêm vào đó, với sự có mặt của kẻ phản bội kia, chắc chắn sẽ đẩy nhanh quy trình báo mất tích của anh, cho đến khi xác nhận cái chết.
Hừ... tính toán kỹ thật đấy...
Chỉ tiếc không có máy quang não, không biết bây giờ là mấy giờ rồi.
Giờ hỏa táng ở khu 9 thường là chuyến cuối cùng lúc 7 giờ tối, trời tối thế này chắc đã qua giờ đó lâu rồi.
Thời điểm hỏa táng gần nhất có lẽ là 9 giờ sáng mai.
Được rồi, tối nay tạm thời vẫn an toàn...
Đúng lúc Tạ Uyên đang một mình phân tích tình hình hiện tại và suy nghĩ kế hoạch tiếp theo,"thi thể" bên trái anh đột nhiên phát ra tiếng "Xì!" như đang hít vào.
Một tiếng hít ngắn ngủi nhưng lại nghe đứt quãng như có gì đó đang bị xé rách.
Trời ạ! Chẳng lẽ thứ đang nằm cạnh là một xác sống bị nhiễm bệnh?
Lại còn đột biến nữa sao?
Tạ Uyên lập tức báo động toàn thân.
Anh cố gắng ngồi dậy để phòng thủ chiến thuật, nhưng loại độc tố thần kinh trong người không phải dạng vừa đâu.
Dù may mắn trời giúp, trước khi chết anh đã khai mở được một hạt nhân tinh thể chữa lành cực hiếm, nhưng nó chỉ kéo anh ra khỏi cửa tử trong gang tấc, tạm thời ngăn chất độc lan rộng.
Vì vậy, anh vẫn không thể cử động!
Chết tiệt!
Đang chuẩn bị lên kế hoạch tiếp theo, ai ngờ bên cạnh lại có "quả bom hẹn giờ"!
Lúc này, Tạ Uyên cảm thấy tuyệt vọng.
Có phải vì sợ chết không?
Không, trải qua bao lần sinh tử, anh đã xem nhẹ chuyện sống chết từ lâu.
Từ khoảnh khắc 13 tuổi gia nhập đội bảo vệ căn cứ, anh đã chuẩn bị tinh thần hy sinh bất cứ lúc nào.
Nhưng lần này rõ ràng là một âm mưu ám toán có chủ đích, mục tiêu có lẽ là cả Vệ Đội Lê Minh!
Là đội trưởng, anh có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ từng thành viên trong đội.