"Hơn nữa, cái lều này thực sự không đủ an toàn. Em muốn nhìn đồ đạc mình vất vả kiếm được bị hư hay bị trộm mất sao?"
"Có lẽ em không nhớ, sau mùa nóng là mùa gió và mùa tuyết. Gió mùa gió có thể thổi bay cái lều này dễ dàng, ngoài ra khả năng di chuyển sẽ bị hạn chế rất nhiều, xác suất tìm được đồ đạc cũng giảm. Vì mùa tuyết ở Hoang Nguyên và Phế Thành đều rất nguy hiểm, mọi người thường không ra ngoài nhặt đồ, nên phải tích trữ đồ đạc từ mùa nóng để chuẩn bị cho mùa đông..."
Hả?
Thì ra tận thế là như thế này ư?
Thì ra mùa nóng lại là mùa dễ chịu nhất ư?
"Vậy... mùa nóng kéo dài bao nhiêu ngày? Sắp tới mùa gió rồi phải không?"
Hứa Tam Tam cảm thấy kiệt sức, cô đột nhiên nhớ nhà đến phát điên!
Tạ Uyên hóa thân thành bách khoa toàn thư giang hồ, tiếp tục phổ cập kiến thức: "Mùa nóng kéo dài khá lâu, thường ổn định trong 125 ngày. Mùa gió ngắn hơn, khoảng 60 ngày. Còn mùa tuyết và mùa mưa đều kéo dài 90 ngày. Một năm tổng cộng có 365 ngày."...
Thôi được, hôm nay là ngày thứ 69 của mùa nóng năm 336 theo Tinh Lịch, vậy còn 56 ngày nữa là hết mùa nóng. May quá, vẫn còn gần hai tháng...
Hứa Tam Tam tự nhủ, nếu môi trường sau này khắc nghiệt như vậy thì đề nghị của Tạ Uyên quả thực có lý. Nhưng khi nhìn thanh niên gầy gò trước mặt, cô lại nhớ rõ hình ảnh anh trước kia cao lớn vạm vỡ biết bao...
"Anh nghĩ nếu chỉ đổi một quả trứng thôi thì có mua được bộ tản nhiệt không?"
Vấn đề cấp bách nhất hiện giờ với cô vẫn là nhiệt độ.
"Ừm... Nếu đến điểm đổi chính thức, ít nhất cũng được 500 điểm công đóng góp."
Thực ra Tạ Uyên cũng không rõ chính xác giá trị, vì năng lượng trị liệu cực kỳ hiếm gặp. Anh chỉ có thể ước lượng dựa trên giá thuốc phục hồi có công dụng tương tự.
"Một bộ tản nhiệt thường từ 400 điểm trở lên, càng nhiều chức năng thì càng đắt, không có giới hạn trên..."
Hứa Tam Tam gật đầu, đã quyết định để lại một quả trứng cho Tạ Uyên, quả còn lại dùng để cải thiện chỗ ở.
"Nhưng mà..."
Tạ Uyên chợt nhớ ra: "Hiện đang là mùa nóng, tản nhiệt thuộc mặt hàng khan hiếm. Có khi điểm đổi chính thức đã cháy hàng từ lâu rồi."
"Hả? Vậy phải làm sao?"
Tạ Uyên do dự, không biết có nên nói ra không. Anh sợ thông tin này không giúp ích được mà còn hại cô gái, nên chỉ im lặng cắn môi suy nghĩ.
Thấy anh rõ ràng còn điều muốn nói nhưng còn ngại ngùng, Hứa Tam Tam vỗ ngực đảm bảo: "Cứ yên tâm đi, nếu anh có đường nào khác thì cứ nói thẳng ra. Chị đây nhất định không bạc đãi anh đâu!"
Tạ Uyên bật cười.
Người nhỏ mà khẩu khí không nhỏ chút nào.