"Ọe!"
Một cảm giác khó chịu không thể diễn tả khiến cô phải ọe mấy cái liền.
Vội vàng đóng cửa phòng lại, mở cửa sổ nhỏ, cô mới dần lấy lại bình tĩnh, bắt đầu quan sát nội thất trong phòng.
Ừm... thật ra cũng chẳng có gì gọi là nội thất cả...
Vật dụng lớn duy nhất trong phòng là một chiếc giường xếp đơn đặt đối diện cửa sổ.
Trên giường xếp trải một tấm đệm rơm cũ nát, trên đệm rơm lại đặt một tấm chăn bạc màu vì giặt quá nhiều.
Dưới giường chất đống mấy thứ linh tinh.
Góc phòng chéo với giường xếp để một cái xô nhựa phai màu nặng, mép bị xơ ra, trên xô là cái chậu nhựa cũng đã dùng lâu năm, trong chậu đựng một hộp cơm kim loại lõm chỗ này chỗ kia cùng hai chai nhựa rỗng.
Ngoài chiếc túi vải vá víu treo sau cửa, đây có lẽ là toàn bộ tài sản của chủ nhân trước.
Tuy không đến nỗi "nhà tranh vách đất", nhưng quả thật có thể gọi là "nghèo rớt mồng tơi".
Hài!
Thở dài một tiếng, cô bước đến bên giường nhỏ, ngồi xổm xuống, kéo đống đồ linh tinh dưới giường ra xem.
Trong đống đồ ấy, Hứa Tam Tam tìm thấy 5 tấm kim loại lớn, 6 ống kim loại và mấy tấm vải nhựa còn khá dẻo dai.
Xem ra chủ nhân trước đã chuẩn bị sẵn sàng để dọn khỏi đây, dựng lều ở ngoài rồi.
Ngoài ra, cô còn vui mừng phát hiện dưới giường giấu một chiếc xe kéo dài hơn 1 mét!
Xe kéo không lớn, bánh xe cũng nhỏ, đường kính chưa đầy 10 cm.
Chiếc xe này tuy chỉ là một tấm kim loại dày gắn bốn bánh, nhưng buộc thêm sợi dây thừng bên cạnh vào thì hoàn toàn sử dụng được!
Không ngờ chủ nhân trước lại là người có xe riêng!
Hứa Tam Tam vô cùng vui mừng, trong căn phòng nhỏ bé, cô kéo xe đi kéo xe lại mấy lần, tỏ ra rất hài lòng rồi mới dừng "hoạt động lái thử" đầy phấn khích này.
May mắn là bên cạnh cầu thang mỗi tầng đều có xây một phòng vệ sinh, trong đó cung cấp nước uống và nước sinh hoạt.
Cô cầm chai nhựa rỗng, múc đầy một chai nước, ực ực uống một hơi hết nửa chai.
Hắng giọng, cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói của mình.
Vì trong phòng của chủ nhân trước không có quần áo để thay.
Hứa Tam Tam xách xô nhựa, múc đầy một xô nước, từ chiếc túi to sau cửa lục ra một chiếc khăn nhỏ thô ráp, từ đầu đến chân tắm rửa một lượt, lại giặt sạch bộ quần áo vừa thay ra, tranh thủ trước buổi trưa mang phơi ngay dưới cửa sổ.
Sau một hồi bận rộn, cuối cùng cô cũng cuộn mình trong chiếc chăn nhỏ, gục đầu lên chiếc giường xếp.
Ừm, đệm cỏ hơi xơ xác nhưng bù lại khá êm ái...
Chuông báo thức từ vòng tay vang lên lúc 4:30 chiều, đánh thức người đang nằm trên giường.
Quần áo phơi dưới cửa sổ đã khô từ lâu, vẫn còn hơi ấm nhẹ.