Chương 28: Đứa con trai lớn tướng của tôi đâu rồi?

Cản Sơn Động Vật: Bắt Đầu Bị Báo Hoa Mai Dựa Dẫm

Đàm Hoa Lạc 05-03-2026 12:26:48

Hoàng hôn buông xuống, báo mẹ đang nằm nghỉ ngơi trên cành cây. Chân sau của nó bị thương, nhưng nhờ được Từ Dương băng bó, vết thương đang hồi phục rất nhanh. Giờ đây, nó đã có thể chạy nhảy bình thường trở lại. Sau khi đánh một giấc trên cành cao, nó vừa mở mắt ra đã vội dùng móng vuốt quờ quạng tìm vị trí của báo con. Thế nhưng, chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Báo mẹ lập tức trợn tròn mắt, đứng bật dậy trên cành cây dáo dác tìm kiếm. Con mình đâu rồi? Đứa con trai lớn tướng của mình đâu rồi? Báo mẹ có chút ngẩn ngơ, nó tìm quanh quất trên cây hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng báo con đâu. Nó nhảy xuống gốc cây tìm thêm một hồi cũng không thấy. Báo mẹ bắt đầu thấy sốt ruột. Nó bắt đầu đánh hơi theo mùi của báo con, lần theo dấu vết tìm ra phía ngoài. Cùng lúc đó, Từ Dương vẫn đang ở trong sân để huấn luyện Tiểu Hắc. Hôm nay vừa mới lên núi đào được nhân sâm, ngày mai anh dự định sẽ nghỉ ngơi, sẵn tiện tích lũy thêm lượt sử dụng La bàn tầm bảo. Đi rừng luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro, tốt nhất là cứ gom đủ ba lượt dùng rồi mới làm một chuyến cho bõ công. Như vậy hiệu suất tìm kiếm mới là cao nhất. Đúng lúc này, Đại Hoàng dường như phát giác ra điều gì đó, nó dỏng tai nhìn về phía cổng viện. Từ Dương cũng nghe thấy tiếng động lạ. Hình như có thứ gì đó đang cào cửa, tiếng móng vuốt ma sát vào gỗ nghe sột soạt. Từ Dương đứng dậy, tiến về phía cổng rồi mở ra. Vừa mở cửa, anh lập tức sững sờ. Hóa ra là Tiểu Hoa! Cái nhóc này lại tự mình chạy đến tận nhà anh! "Vãi chưởng, sao nhóc lại mò tới tận đây thế này?" Từ Dương lập tức ngồi xuống bế bổng báo con lên, sau đó đưa mắt nhìn quanh quất ra con đường phía ngoài. Từ Dương đang tìm xem báo mẹ có đi cùng không. Nơi này dù sao cũng là thôn xóm, có rất nhiều hộ dân và gia súc, gia cầm. Một con báo hoa mai trưởng thành mà vào làng thì chỉ nghĩ thôi cũng thấy lo rồi. Thực ra báo hoa mai là loài động vật cực kỳ cảnh giác và thông minh. Chúng chẳng bao giờ chủ động bén mảng đến khu vực con người sinh sống. Ngược lại, những loài mèo cỡ trung như mèo Manul hay linh miêu thỉnh thoảng mới lẻn vào làng trộm gà. Thế nên, chắc chắn là báo con tự mình tìm đến chứ báo mẹ không đi theo. "Mẹ nhóc đâu rồi?" Từ Dương ôm lấy báo con, khẽ hỏi. Đôi mắt đen láy của báo con chớp chớp hai cái, nó chẳng hiểu Từ Dương nói gì, chỉ tỏ vẻ rất vui mừng khi gặp lại anh. "Nhóc không cần mẹ nữa à?" "Sao cứ thích bám lấy tôi thế hả?" Từ Dương tuy miệng càm ràm vậy nhưng trong lòng lại thấy rất vui. Nhóc báo này cực kỳ đáng yêu, cơ thể lại cứng cáp, sờ vào thấy rất chắc thịt. Từ Dương lại nhìn ra ngoài thêm lần nữa, báo con mất tích chắc chắn báo mẹ sẽ rất lo, nhưng hiện tại trời đã tối, anh không thể vào rừng ngay được. Ban đêm trong rừng có rắn rết, rất dễ bị cắn, lại thêm sói hoang và độc trùng thường xuyên xuất hiện. Chỉ có thể đợi đến sáu giờ sáng mai khi trời sáng hẳn mới mang báo con đi tìm mẹ được. Nhưng báo con cứ hở ra là chạy tới đây thế này cũng không phải là cách hay. Trong thôn đông người, vẫn tiềm ẩn những nguy hiểm nhất định. Từ Dương nghĩ mình nên sớm mở nông trang riêng. Nông trang nằm cách xa làng, ít người qua lại, dù báo hoa mai có hoạt động ở đó cũng không gây ảnh hưởng đến ai. Từ Dương bế báo con vào sân, Tiểu Hắc thấy báo con thì lập tức đứng dậy, tò mò quan sát. Báo con cũng vậy, nó nằm trong lòng Từ Dương, ngây ngô nhìn Tiểu Hắc. Hai nhóc tì lần đầu tiên gặp mặt nhau. Từ Dương đặt báo con xuống cạnh Tiểu Hắc, sau một hồi thăm dò tiếp xúc, hai đứa nhỏ lập tức quấn lấy nhau chơi đùa. Tiểu Hắc khá nghịch ngợm, còn báo con thì vẫn còn hơi nhát gan. Chẳng mấy chốc đã thấy Tiểu Hắc đang "bắt nạt" báo con rồi. Từ Dương vội vàng bế báo con lên. Dù sao báo hoa mai cũng là động vật bảo tồn cấp một quốc gia. Chó nhà mà bắt nạt động vật bảo tồn cấp một, chuyện này nghĩ thôi đã thấy quá vô lý rồi. "Tiểu Hắc, mày phải hiểu rằng thế giới này không công bằng đâu." "Nó vừa sinh ra đã ở cấp độ bảo tồn cao nhất, đến tao cũng phải cung phụng nó đấy." "Còn mày chỉ là một chú chó nhà thôi." Từ Dương xoa đầu Tiểu Hắc, giảng giải cho nó về sự tàn khốc của xã hội. Tiểu Hắc ngoáy tít cái đuôi ngắn ngủn, gương mặt hớn hở, vẫn là cái vẻ mặt đầy vui vẻ đó. Nhìn bộ dạng của nó, Từ Dương cũng bật cười. "Nhưng không sao, tao cũng sẽ cung phụng mày." "Không còn sớm nữa, đi ngủ thôi." Từ Dương bảo Tiểu Hắc về ổ ngủ. Còn anh thì bế Tiểu Hoa về phòng nghỉ ngơi. Sáng ngày hôm sau. Từ Dương dậy sớm, mang theo Tiểu Hoa hướng thẳng lên núi. Phải tranh thủ trả con cho báo mẹ thôi. Chắc giờ này báo mẹ đang sốt ruột đến phát điên rồi cũng nên. Từ Dương cũng không ngờ nhóc báo con lại bám mình đến thế. Giờ nó đã thuộc đường đến sân nhà anh như lòng bàn tay rồi, chuyện này nếu bị người khác phát hiện thì đúng là khó giải thích. Nuôi động vật bảo tồn cấp một trong sân nhà là vi phạm pháp luật, bị coi là giam giữ trái phép, trừ khi chứng minh được là chúng tự tìm đến cửa. Đi lên núi được một lúc, Từ Dương đã nhìn thấy báo mẹ. Nó vốn đang nấp trên cây, thấy Từ Dương xuất hiện liền lập tức lao xuống chạy về phía anh. Khi nhìn thấy báo con trong lòng Từ Dương, báo mẹ đầu tiên là gầm khẽ một tiếng như để trách mắng, sau đó mới liếm láp nó. Đúng là con lớn rồi không bảo được mà. Nhóc báo con rõ ràng là đã có chủ kiến riêng của mình rồi. Thông thường, báo con phải một tuổi mới có thể rời mẹ để sống độc lập. Báo mẹ cũng đang tận lực thực hiện trách nhiệm làm mẹ của mình. Báo con trưng ra bộ mặt vô tội, hoàn toàn không ý thức được hành vi của mình có gì sai trái. Ở lứa tuổi này, tâm tư của báo con vẫn còn rất đơn thuần. Nó chỉ đơn giản là muốn gần gũi với Từ Dương nên mới đi tìm anh. Từ Dương dẫn chúng vào sâu trong rừng, sau đó giúp báo mẹ kiểm tra lại vết thương. Thấy vết thương đã hoàn toàn bình phục, Từ Dương liền tháo lớp băng gạc ra. Không còn vướng víu, báo mẹ chạy đi chạy lại vài vòng. Nó có vẻ rất hài lòng với tay nghề của Từ Dương. "Đi đi, tìm được mẹ cho nhóc là tốt rồi, tôi cứ sợ không tìm thấy cơ." "Nhóc con này đừng có chạy lung tung nữa, coi chừng bị người trong làng bắt mất đấy." Từ Dương đặt báo con xuống cạnh báo mẹ, dặn dò nhóc tì. Lúc này anh vẫn chưa có ý định nhận nuôi báo con, dù sao đó cũng là động vật bảo tồn cấp một quốc gia. Nhưng báo con rõ ràng đã ỷ lại vào anh, muốn tránh cũng không tránh được. Tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ một bình sữa bò mà ra. Từ Dương ở lại chơi với chúng một lúc, sau đó báo mẹ ngậm báo con rời đi, dần dần biến mất sau những tán rừng rậm rạp. Từ Dương đứng nhìn theo, lòng có chút không nỡ. Chẳng biết lần tới gặp lại là khi nào. Không biết nếu anh quay lại đây, hai mẹ con nhà báo có còn ở chỗ cũ hay không. Từ Dương vẫn còn những việc riêng cần phải bận rộn. Mấy ngày trước kiếm được một khoản tiền, Từ Dương dự định sẽ nhận thầu một nông trang cho riêng mình, nằm cách làng khoảng 5 cây số dọc theo con đường chính, ngay sát chân núi lớn. Trạng thái lý tưởng nhất của anh là nhận thầu cả một ngọn núi, dù sao ở vùng Đông Bắc này việc nhận thầu đỉnh núi cũng không phải chuyện hiếm. Nhưng trước đây không có tiền nên chuyện này chỉ dám nghĩ trong đầu, nói trắng ra là không có vốn liếng thì chẳng thể khởi nghiệp, chỉ có thể đi làm thuê hoặc thi công chức. Bây giờ thì khác rồi. Bán nhân sâm kiếm được một khoản, Từ Dương đã có thể bắt tay vào chuẩn bị cho sự nghiệp của mình. Mở một nông trang nhỏ, nuôi thêm heo, dê, bò, thỉnh thoảng lại lên núi dạo chơi, đào vài loại lâm sản đáng giá. Nghĩ thôi đã thấy dễ chịu rồi. Việc nhận thầu ở đây rất dễ dàng. Vì đất đai rộng lớn nhưng thưa thớt dân cư. Dân làng bản địa thì có sân vườn và ruộng đất được chia là thuộc quyền sở hữu riêng. Những phần đất còn lại đều thuộc quản lý của Tập đoàn Beidahuang, tức là đất công, chỉ có thể nhận thầu. Nếu là người ngoài đến thuê đất thì giá khá cao, ít nhất 1. 000 tệ một mẫu mỗi năm, thuê 100 mẫu đã mất 10 vạn tệ rồi. Nhưng với dân bản địa có hộ khẩu nông thôn thì giá sẽ rẻ hơn một chút. Hơn nữa ở đây có rất nhiều nông trang có sẵn, khung nhà đầy đủ, điện nước đều có, đất đã cày xới, khung nhà kính cũng đã dựng xong, chỉ việc dọn vào là ở được ngay. Có điều là các công trình này hơi cũ kỹ một chút. Từ Dương dự định sẽ nhận thầu một nông trang như thế. Anh cũng đã sớm có kế hoạch và ý tưởng cho nông trang của riêng mình.