Sư Bồng Bồng đến công ty, in phương án sản phẩm của thôn Bình Hà ra, cầm đi tìm bà chủ Đàm Vy.
Công ty nhỏ, ngoài phòng kinh doanh có hai trưởng phòng ra, những người khác phần lớn đều trực tiếp báo cáo với Đàm Vy.
Chuyên đề hỗ trợ nông sản của Mèo Cào LIVE đã chính thức được xác định, hai ngày nữa là có thể lên sóng, trong lòng Sư Bồng Bồng tràn đầy mong đợi ——
Đây là hoạt động lớn nhất mà cô phụ trách kể từ khi đi làm, quan trọng hơn là, lương cơ bản của cô không cao, thu nhập chủ yếu vẫn phải xem phần trăm hoa hồng bán hàng.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Đàm Vy đã ho khan một tiếng, mặt lộ vẻ khó xử nói,"Cô đến đúng lúc lắm, về chuyện Mèo Cào, tôi vừa định tìm cô nói chuyện..."
Chuyện này hiển nhiên không dễ mở lời, Đàm Vy vòng vo tam quốc, nói đông nói tây một hồi, Sư Bồng Bồng mới hiểu ra ý của bà ấy.
Hóa ra trưởng phòng kinh doanh của công ty là Lưu Dụ Quảng biết được cô xin được vị trí giới thiệu của Mèo Cào, liền tìm Đàm Vy, yêu cầu nhường kênh cho ông ta, để dùng cho sản phẩm của ông ta.
Sư Bồng Bồng lập tức tỏ vẻ phản đối: "Không được, như vậy không phù hợp quy định."
Việc tiêu thụ của Phúc Hi vẫn luôn đi kênh ngoại tuyến, shop online không được coi trọng, trước đây chẳng ai chịu để ý đến, nếu không cũng không đến lượt giao cho Sư Bồng Bồng vừa mới tốt nghiệp.
Sư Bồng Bồng cũng không ngại, cô mới ra trường, vốn cũng chẳng có quan hệ xã giao gì, dứt khoát nghiêm túc nghiên cứu quy tắc của nền tảng shop online.
Công ty về phương diện này cho chi phí và ủng hộ đều rất hạn chế, cơ hội này, có thể nói hoàn toàn là cô dựa vào sự hiểu biết về chính sách, một mình xin được.
Lúc này vất vả lắm mới có chút thành quả, Lưu Dụ Quảng đã muốn đến hái quả ngọt, đương nhiên cô không thể chấp nhận. Hơn nữa, sản phẩm chủ đạo mà Lưu Dụ Quảng đẩy mạnh đều là những sản phẩm lợi nhuận cao như rượu trắng, hải sản khô các loại, hoàn toàn không phù hợp với danh mục sản phẩm mà cô đã khai báo với Mèo Cào lúc đầu.
Khổ nỗi Lưu Dụ Quảng vô cùng bá đạo, mấy khách hàng lớn nhất của công ty đều nằm trong tay ông ta, doanh số bán hàng của một mình ông ta đã chiếm đến hơn 30% toàn công ty, Đàm Vy cũng không dám tùy tiện làm mất mặt anh ta.
Về vấn đề danh mục sản phẩm, Lưu Dụ Quảng đã thừa lúc Sư Bồng Bồng đi công tác thôn Bình Hà, lén lút liên hệ với bên Mèo Cào, không biết dùng cách gì, lại bất ngờ khiến quản lý Khang phụ trách hoạt động lần này đồng ý với hành động vi phạm quy định rõ ràng này.
Lấy trứng chọi đá, Đàm Vy dù có chút bất mãn với tác phong coi trời bằng vung của Lưu Dụ Quảng, nhưng nhất thời cũng không tiện động đến ông ta, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Huống chi, sản phẩm của ông ta đúng là có thể mang lại lợi nhuận cao hơn.
Sư Bồng Bồng tranh cãi vô ích, chỉ có thể buồn bực quay về chỗ ngồi.
Màn hình điện thoại sáng lên, Wechat hiển thị có hai tin nhắn mới, một tin là Ôn Diệu gửi đến, báo cho cô biết sản phẩm tồn kho và hợp tác chuyển phát nhanh đều đã chuẩn bị xong, chỉ còn đợi hoạt động của Mèo Cào nữa thôi.
Chỉ từ câu từ thôi, Sư Bồng Bồng cũng có thể cảm nhận được sự hưng phấn của Ôn Diệu, nhất thời cũng không biết phải nói với cô ấy tình hình mới nhất như thế nào, do dự hồi lâu, vẫn quyết định cứ hoãn lại đã, xem có biện pháp cứu vãn nào không.
Tin nhắn còn lại là chủ nhà gửi đến, nhắc nhở cô đóng tiền thuê nhà tháng sau. Sư Bồng Bồng mới sực nhớ ra là cuối tháng rồi, vội vàng chuyển tiền thuê nhà qua, nhìn lại số dư tài khoản, chỉ còn hơn một nghìn tệ, tức khắc càng thêm tức tối.
Thực ra gia cảnh nhà cô không tệ, coi như khá giả, nhưng năm đó khi thi vào đại học, bố cô kịch liệt phản đối chuyên ngành mà cô chọn, cảm thấy không theo kịp thời đại, không có tiền đồ. Sư Bồng Bồng vì thể hiện quyết tâm, rất kiên cường mà tỏ vẻ sau này dù có nghèo túng cũng tuyệt đối sẽ không dựa dẫm vào ông.