Chương 4: Hoàng Nương Tử

Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha

Lâm Tri Lạc 05-11-2025 18:34:11

Sư Bồng Bồng thấy vẻ mặt ngơ ngác của cậu ta, bèn giải thích: "Cậu gặp ma." Gặp ma, tức là cách nói thông thường của trúng tà. Quách Cẩm Đài giật mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo lại, hít sâu một hơi: "... Tôi biết ngay mà!" Sư Bồng Bồng im lặng đưa cho cậu ta chai nước khoáng mang theo bên mình, Quách Cẩm Đài đã khóc đến sắp mất nước, cũng không khách sáo, vội vàng uống ừng ực hai ngụm lớn, lúc này mới dễ chịu hơn, rồi kể cho Sư Bồng Bồng nghe về trải nghiệm của mình. Thì ra Quách Cẩm Đài là sinh viên một trường đại học hạng hai ở thành phố Tây Lạc, tranh thủ kỳ nghỉ để thực hiện chuyến du lịch "bộ đội đặc chủng". Vốn dĩ hôm qua đã phải về trường rồi, nhưng khi đi qua thôn Bình Hà, thuật toán "Mèo Cào" đã đề xuất cho cậu ta một video ngắn giới thiệu về núi Ngọc Kiên, nói rằng núi Ngọc Kiên là phúc địa thứ 73 trên thế giới. Tuy rằng đây là lần đầu tiên nghe nói đến thứ hạng này, nhưng tinh thần "bộ đội đặc chủng" chủ yếu là "tới đã tới rồi", thế là cậu ta quyết đoán xuống xe, đổi lộ trình đến thôn Bình Hà. Sư Bồng Bồng: "..." Nếu cô đoán không sai, thì cái video kia chắc là người thôn Bình Hà tự đăng PR thôi! Không ngờ bọn họ không những ăn theo một cách trơ trẽn, mà còn thật sự tuyên truyền ra bên ngoài. Càng không nghĩ tới, vậy mà lại dụ được một sinh viên đại học. Đúng là một bên dám nói, một bên dám tin. Bản thân Quách Cẩm Đài vốn là một người thích đi bộ đường dài, tuy rằng là nhất thời nổi hứng, nhưng sau khi đến nơi, phát hiện phong cảnh thôn Bình Hà quả thực không tệ, chỉ là cơ sở vật chất đi kèm quá kém, nhà trọ gần nhất cũng phải đến trấn bên cạnh mới có. Vừa hay cậu ta lại nghe ngóng được từ dân làng rằng trên núi Ngọc Kiên có một địa điểm rất thích hợp để ngắm bình minh, sau khi tính toán, dứt khoát leo núi xuyên đêm, ngủ tạm một đêm trên đỉnh núi. Sư Bồng Bồng: "... Cũng đâu cần phải liều mạng vậy chứ?" Vẻ mặt Quách Cẩm Đài kiên nghị: "Chút leo núi ban đêm thôi mà, bộ đội đặc chủng thực thụ là không sợ gì cả." "Khó trách." Sư Bồng Bồng hiểu rõ,"Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma." Quách Cẩm Đài nháy mắt suy yếu: "Đừng mắng đừng mắng." Núi Ngọc Kiên chưa được khai phá hoàn thiện, nhưng bình thường dân làng vẫn lên núi đốn trúc, cũng coi như an toàn. Vốn dĩ mọi chuyện đều rất thuận lợi, Quách Cẩm Đài còn chụp được những bức ảnh rất ưng ý, ai ngờ đến khi xuống núi thì tình hình lại không ổn. Theo như cậu ta nói, thì ngay khi cậu ta đang đi xuống núi, trên người đột nhiên bắt đầu phát lạnh, lúc đầu cậu ta không để ý, chỉ cho rằng nhiệt độ trong núi thấp, hơi bị cảm lạnh thôi. Nhưng ngay sau đó, trong lòng cậu ta bỗng nhiên dâng lên một nỗi bi thương mãnh liệt không rõ từ đâu, không hiểu sao lại nghĩ đến bà nội đã qua đời, tiếp đó lại lo lắng bố mẹ sau này cũng sẽ rời đi, càng nghĩ càng cảm thấy nhân sinh vô thường, nước mắt cũng bắt đầu không kiểm soát được mà tuôn rơi, khóc òa lên. "Thật là tà môn..." Quách Cẩm Đài gãi đầu nói, bà nội cậu ta đã qua đời được mấy năm rồi, hơn nữa còn ra đi thanh thản, cậu ta sớm đã không còn đau buồn nữa. Còn bố mẹ cậu ta thì đang tuổi tráng niên, ngày thường cậu ta căn bản không quá lo lắng về chuyện này. Thế nhưng lúc đó lại cứ chìm đắm trong cái cảm xúc đó không thể tự thoát ra được, trở nên mơ màng hồ đồ. Không chỉ vậy, bước chân cũng càng lúc càng nặng nề, chân nhũn ra mà té ngã một phát, cú ngã này ngược lại làm thần trí của cậu ta trở lại được một chút. Cậu ta dù trì độn đến đâu, cũng biết là không ổn, liền muốn kêu cứu, nhưng đừng nói là lúc đó cậu ta chỉ biết khóc lóc không ngừng, còn bị lạc đường trong rừng trúc bạt ngàn, điện thoại lại trải qua một đêm giày vò cũng vừa hay hết pin, muốn báo cảnh sát cũng không báo được.