"Sản phẩm không có vấn đề gì cả." Sư Bồng Bồng nói thật,"Chỉ là trong số các khách hàng hợp tác hiện tại của chúng tôi không có ai làm về mảng này cả, trước mắt chỉ có thể bán online thôi."
Ôn Diệu có chút thất vọng: "Vậy à..."
Cô ấy đã tìm hiểu trước về Phúc Hi, biết rằng nghiệp vụ chủ yếu của công ty này đều ở kênh ngoại tuyến, shop online (cửa hàng trực tuyến) chỉ là thứ yếu, doanh số bán hàng rất bình thường.
Sư Bồng Bồng có ấn tượng rất tốt về Ôn Diệu, thấy cô ấy lo lắng sốt ruột, nghĩ nghĩ, vẫn quyết định tiết lộ trước một chút tin tức: "Cô cũng đừng quá lo lắng, thật không dám giấu, dạo gần đây Mèo Cào LIVE đang làm một chuyên đề hỗ trợ nông sản, tôi đã xin được một vị trí giới thiệu ở hạng mục nhỏ. Lưu lượng truy cập của Mèo Cào chắc cô cũng biết rồi đấy, bán chạy chắc hơi khó, nhưng doanh số cơ bản thì vẫn có thể đảm bảo."
"Thật sao? Thế thì tốt quá rồi!" Đôi mắt Ôn Diệu lập tức sáng bừng lên,"Cô Sư, lần này thật sự làm phiền cô rồi!"
"Đâu có, vốn dĩ đây là chuyện đôi bên cùng có lợi mà." Sư Bồng Bồng cười híp mắt nói.
Sau khi bàn xong việc chính, Ôn Diệu lôi ra một chiếc xe máy điện, mời Sư Bồng Bồng đến một Nông Gia Nhạc ở dưới chân núi ăn cơm, trên đường đi còn không quên tiếp tục tuyên truyền: "Cô đừng thấy thôn Bình Hà chỗ chúng tôi nhỏ bé, cảnh quan thì khỏi phải bàn, không thua kém mấy làng du lịch kiểu rừng nguyên sinh gì đâu, núi Ngọc Kiên năm ngoái còn được bình chọn là phúc địa thứ 73 trên thế giới đấy, tiếc là không nổi tiếng thôi..."
(*Nông Gia Nhạc: Là một mô hình du lịch sinh thái nông thôn phổ biến ở Trung Quốc. Là các nhà nghỉ, quán ăn hoặc khu du lịch ở vùng nông thôn, nơi khách có thể trải nghiệm cuộc sống nhà nông. Thường do nông dân địa phương mở để kiếm thêm thu nhập từ du lịch. )
Sư Bồng Bồng: ?
Không phải chứ, đạo gia tổng cộng cũng chỉ có 72 phúc địa thôi mà!
Cô ấy không nhịn được hỏi: "Ai bình chọn vậy ạ?"
Ôn Diệu cười ngây ngô: "Thì ủy ban thôn chúng tôi đấy."
Sư Bồng Bồng: "..."
Ghê thật, đúng là "ăn theo" trắng trợn mà!
Trong lúc nói chuyện đã đến một con suối nhỏ, nước suối róc rách, bắc ngang một chiếc cầu đá rộng hai làn xe, qua cầu là đến núi Ngọc Kiên.
Sư Bồng Bồng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy những ngọn núi màu xanh đen trùng điệp, không cao, nhưng được cái trúc xanh phủ kín, lay động rì rào, rất có phong vị.
Phong thủy không tệ đấy chứ.
"Quán ăn ở ngay phía sau rừng trúc kia kìa, phía trước quẹo một vòng là tới ngay." Ôn Diệu vặn tay ga phóng xe qua cầu,"Ăn cơm xong nếu cô còn hứng thú, tôi còn có thể dẫn cô đi leo núi..."
"Suỵt——" Sư Bồng Bồng đột nhiên vỗ vai cô ấy một cái,"Đừng nói gì."
"Hả?" Ôn Diệu khó hiểu, nhưng vẫn theo phản xạ im lặng, sau đó, cô ấy đã biết nguyên nhân.
Chỉ nghe thấy từ phía trước, mơ hồ truyền đến một tiếng khóc.
"Hu—— hu hu——"
Thanh âm không rõ nam nữ kéo dài the thé, nghe như bi ai, lại tựa như than thở, toát ra một loại cảm giác thê lương khó tả, trải qua sự cộng hưởng lớp lớp rừng trúc xung quanh, càng trở nên rợn người.
Tuy là giữa trưa, trên cánh tay Ôn Diệu cũng không khỏi nổi da gà: "Ai ở đằng kia vậy? Sao lại khóc thành như vậy..."
Sư Bồng Bồng bình tĩnh: "Đi xem là biết ngay."
Trong lòng Ôn Diệu có chút nghi ngại, nhưng vốn dĩ cũng phải đi qua đó, bèn tiếp tục đi về phía trước.
Càng đến gần, tiếng khóc cũng càng rõ ràng, gần như đến mức khản cả giọng, thậm chí có thể nghe ra tiếng nghẹn ngào trong cổ họng đối phương.
Không lâu sau, một chàng trai mặc áo phông quần jean xuất hiện trong tầm mắt.
Chàng trai còn rất trẻ, trên tóc nhuộm highlight vài sợi màu hồng phấn, bên cạnh còn có một chiếc ba lô căng phồng, trên ba lô in logo trường đại học nào đó, nhìn dáng vẻ hẳn là sinh viên.
Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là lúc này cậu ta đang nửa quỳ bên lề đường cạnh một khóm trúc, hai tay ôm lấy một cây trúc, khóc đến mức không thở nổi.
Tiếng khóc thảm thiết đến mức gần như quỷ dị kia, chính là phát ra từ cổ họng cậu ta.
Ôn Diệu: "..."
Tình huống này thật sự vượt quá dự liệu của cô ấy.
Không phải nói nam sinh viên không được khóc, nhưng khóc thành ra thế này thì thật sự chưa từng thấy qua, trạng thái tinh thần của giới trẻ hiện nay đều thành ra như vậy sao?
Ôn Diệu với tâm tình phức tạp mà từ từ dừng xe máy điện lại.