Chương 5: Hoàng Nương Tử

Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha

Lâm Tri Lạc 05-11-2025 18:34:28

Cũng may thể chất cậu ta còn coi như không tệ, gắng gượng chống đỡ một hơi, vậy mà lại đi bộ ra khỏi cánh rừng được, tuy nhiên cũng đã hao hết sức lực, rốt cuộc không đi nổi nữa, lúc này mới nửa tê liệt ngã gục bên vệ đường. "Cũng may gặp được cô..." Nói đến đây, Quách Cẩm Đài vẫn còn sợ hãi, nhìn Sư Bồng Bồng với ánh mắt rất nóng bỏng, chắp tay vái cô một cái, lại kỳ quái hỏi,"Nhưng mà sao cô lại mang chu sa bên mình vậy?" Còn làm thành hình dạng son môi nữa, chẳng lẽ đây là mốt mới nào sao? Sư Bồng Bồng lời ít ý nhiều: "À, tôi học pháp." "Pháp luật à?" Quách Cẩm Đài không hiểu, cái này thì có liên quan gì đến việc mang theo chu sa? Sư Bồng Bồng lắc đầu, đính chính: "Không, pháp thuật." Quách Cẩm Đài: ?? Thiếu nữ trước mắt trẻ tuổi dạt dào tuổi xuân, mặc váy dài bốt ngắn hợp thời trang, nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng đến "pháp thuật" được. Cho nên lúc đầu cậu ta còn thật sự không nghĩ theo hướng này, còn tự hỏi có phải là trùng hợp hay không. Nhưng trải qua chuyện vừa rồi, Quách Cẩm Đài ngược lại cũng không nghi ngờ nữa, chỉ là rối bời một hồi lâu, nửa ngày mới nghẹn ra một câu: "Thật không nhìn ra, tôi còn tưởng cô cũng là sinh viên như tôi chứ." "Đúng là sinh viên mà." Sư Bồng Bồng liếc nhìn cậu ta một cái, thản nhiên nói,"Trường của chúng tôi chính là dạy cái này." Quách Cẩm Đài: "... ?" Rất xin lỗi, cái thiết lập này đối với cậu ta vẫn là quá siêu thực. Sư Bồng Bồng đã quen với phản ứng của cậu ta, xã hội thế tục đa phần không rõ, thật ra các phe phái chủ lưu của giới huyền học đều có trường học chuyên môn, các học viện Phật học, Đạo học có nền tảng quần chúng sâu rộng thì khả năng còn có người từng nghe qua, trường của bọn họ thì lại càng ít nổi bật hơn nhiều. Nói ra thì yêu cầu tuyển sinh của trường bọn họ cũng không thấp, điểm chuẩn trực tiếp sánh ngang các trường hạng nhất, cô lúc ấy học văn hóa cũng học rất vất vả. Vốn dĩ sau khi tốt nghiệp cũng có phương hướng việc làm tương ứng, ai ngờ vận may của cô không tốt, gặp đúng năm cắt giảm biên chế toàn diện, chỉ có thể tự lực cánh sinh. Mà chuyên ngành của cô trong cuộc sống hằng ngày hiển nhiên quá ít người biết, nếu không cũng chẳng đến mức không tìm được việc làm. Hiện tại không phải lúc nói tỉ mỉ những cái này. Quách Cẩm Đài uống nước xong, lại nghỉ ngơi một lát, cuối cùng cũng khôi phục được chút ít tinh thần, nhưng trong lòng vẫn cứ bất an, lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ tôi có phải là không sao rồi không?" "Ừm." Sư Bồng Bồng trấn an nói,"Tà ma mà cậu gặp phải chắc là đạo hạnh không sâu, chỉ là tạm thời mê hoặc tâm trí của cậu thôi, không gây thương tổn thực chất gì." Cho nên cô đã dùng chu sa phong bế linh đài của cậu ta, cậu ta liền tỉnh táo lại. (*Linh đài: chỉ con tin, cõi lòng. ) Quách Cẩm Đài lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn chút căm giận, lên án: "Còn nói cái núi Ngọc Kiên này là phúc địa thứ 73 trên thế giới nữa, phúc cái gì chứ, mở mắt ra đã nói bậy, suýt chút nữa hại chết tôi rồi, cũng không biết tôi đã đụng phải thứ gì! Đúng rồi, cô có nhìn ra được không?" Sư Bồng Bồng lắc đầu: "Tôi cũng không rõ lắm." Sơn tinh quỷ dã trên đời nhiều như lông trâu, tuy rằng thành tích chuyên môn của cô không tệ, nhưng lại chưa từng thực sự hành nghề, trong tình huống không trực tiếp đối mặt với tà ma, rất khó phân biệt nguồn gốc. Tuy nhiên cũng không phải hoàn toàn không có dấu vết để tìm, vì phương pháp tu luyện của các loại tà ma bất đồng, biểu hiện sau khi trúng tà cũng có khác biệt. Tình huống khóc lóc không ngừng như Quách Cẩm Đài tuy không tính là hiếm gặp, nhưng cũng không thường thấy.