Chiếc xe buýt cũ kỹ dừng lại trước cột mốc ranh giới của thôn Bình Hà, Sư Bồng Bồng bước xuống xe.
Đối diện là một ngôi làng tựa núi kề sông, từ trên núi đến ngoài làng đều được bao phủ bởi những rừng trúc rộng lớn, mờ ảo trong làn sương sớm chưa tan hết, môi trường tự nhiên không tồi.
Thôn Bình Hà và các huyện trấn lân cận cách thành phố tỉnh lỵ Tây Lạc thực ra chưa đến hai tiếng lái xe, nhưng vì xung quanh nhiều núi, giao thông bất tiện, nên phát triển vẫn khá lạc hậu. Mấy năm gần đây, nhờ chính sách hỗ trợ phát triển nông thôn mà thông một đường cao tốc mới, tình hình mới dần được cải thiện.
Sư Bồng Bồng vừa tốt nghiệp năm nay, do chuyên ngành quá kén, tìm việc không thuận lợi, cô bị các công ty lớn từ chối ngay từ vòng nộp hồ sơ trực tuyến, cuối cùng miễn cưỡng vào một được công ty đại lý đặc sản địa phương tên là Thực Phẩm Phúc Hi.
Vốn dĩ nói làm mảng vận hành thương mại điện tử, nhưng không ngờ công ty tuy nhỏ nhưng công việc lại rất linh hoạt, rất nhanh vì thiếu người, mà cô bị yêu cầu kiêm luôn cả mảng thương mại.
Đầu năm, công ty đã xin được trợ cấp từ chính phủ dưới danh nghĩa hỗ trợ nông dân, mà tương ứng, công ty phải giúp các làng xã lạc hậu lân cận tiêu thụ nông sản, thôn Bình Hà là một trong những đối tượng được hỗ trợ.
Chuyến đi này của Sư Bồng Bồng là để ký kết một thỏa thuận hợp tác chi tiết với thôn Bình Hà.
"Vất vả cho cô rồi, sáng sớm phải chạy đường xa như vậy đến đây." Một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, tóc búi củ tỏi, bước ra đón tiếp,"Tôi là Ôn Diệu, phụ trách công việc phát triển thôn Bình Hà, tiếp theo cô có vấn đề gì về thôn này đều có thể hỏi tôi."
"Xin chào." Sư Bồng Bồng vội vàng bắt tay cô ấy.
"Cô Sư trông trẻ quá." Ôn Diệu có vẻ hơi bất ngờ,"Chắc mới đi làm không lâu phải không?"
"Cũng tạm." Sư Bồng Bồng khẽ ho một tiếng, mỉm cười,"Được nửa năm rồi."
Ôn Diệu: "..."
Thế thì chẳng phải là mới tốt nghiệp còn gì.
Thật ra cũng dễ hiểu thôi, thôn Bình Hà là một nơi nhỏ bé, đặc sản đã không có danh tiếng gì, lợi nhuận cũng không cao, thực tế là một công việc tốn công mà không được gì, đám "cáo già" có kinh nghiệm đa phần không muốn tiếp nhận, dứt khoát đá quả bóng này cho đám "tân binh" ở tầng lớp dưới cùng của chuỗi thức ăn thôi.
Mặc dù có hơi thất vọng, Ôn Diệu vẫn nhiệt tình tiếp đón cô: "Cô Sư mời đi theo tôi, tôi sẽ dẫn cô đi tham quan xưởng sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ từ trúc của thôn chúng tôi trước nhé."
Thôn Bình Hà nhiều trúc, địa phương trước đây có rất nhiều thợ đan trúc, truyền thừa không ít kỹ nghệ đan lát trúc độc đáo, đáng tiếc bởi vì kiếm không được bao nhiêu tiền, người trẻ tuổi đều không muốn học, không ít kỹ thuật đang trên bờ vực thất truyền.
Năm ngoái sau khi Ôn Diệu đến đây làm cán bộ thường trú, cảm thấy tay nghề giỏi như vậy mà bỏ đi thì thật đáng tiếc, nhưng muốn phục hồi lại cũng không phải dễ dàng, làm sao để mở rộng kênh tiêu thụ là một vấn đề nan giải.
Sư Bồng Bồng ngược lại không quá để ý, với tư cách là người mới vào nghề, tài nguyên trong tay cô vô cùng hạn chế, vì vậy đối với mỗi một sản phẩm được giao đều rất trân trọng. Trên đường đi cô chăm chú lắng nghe Ôn Diệu và dân làng giới thiệu, đồng thời cẩn thận chụp rất nhiều ảnh, kết quả còn có chút bất ngờ nho nhỏ.
Tay nghề của các thợ đan trúc ở đây quả thật tinh xảo, các sản phẩm như rổ trúc, giỏ trúc, ghế trúc đều rất chắc chắn bền bỉ. Dân phong cũng rất thuần phác, không hề vì cô là người ngoại đạo mà qua loa đại khái, đều thật thà giảng giải về sản phẩm. Rất nhiều người nghe nói cô là người đặc biệt từ Tây Lạc đến đây, còn nhất quyết dúi vào tay cô một ít măng khô và thịt hun khói do nhà tự làm.
Đợi đến khi tham quan hết toàn bộ thôn, trên tay Sư Bồng Bồng gần như đã xách không nổi nữa, cảm khái nói: "Mọi người nhiệt tình quá."
"Chứ sao, hồi mới đến đóng quân ở thôn tôi cũng nhận được không ít chiếu cố đấy." Ôn Diệu rất đồng cảm, rồi đột ngột chuyển chủ đề, nửa đùa nửa thật hỏi,"Vậy còn cô, vừa rồi xem một vòng, cảm thấy đồ đạc của chúng tôi thế nào, có tiềm năng bán chạy không?"