Cô cũng thật là, lại còn đặc biệt mang đến đây, cũng ngại phiền phức. Nhan Kinh xụ mặt, vẻ vẻ mặt rụt rè: "Không phải đã nói với cậu là không cần..."
Chưa nói hết câu, đã thấy hai chàng trai tràn đầy sức sống chạy từ trong khu dân cư ra, một người lao đến trước mặt Sư Bồng Bồng: "Chị ơi, xin lỗi để chị đợi lâu, khu dân cư của người giàu phiền phức quá."
Vừa nói vừa tự nhiên cầm đồ giúp cô, lại còn kêu "oa oa" lên: "Mấy thứ này là mang cho em sao? Nhiều quá đi, chị khách sáo quá..."
"Câm miệng," Sư Bồng Bồng bị cậu ta ầm ĩ đến đau cả tai,"Cầm là được."
Quách Cẩm Đài: "Vâng vâng."
Sư Bồng Bồng lúc này mới quay lại nhìn Nhan Kinh: "Cậu vừa định nói gì vậy?"
Nhan Kinh mím môi, mặt không chút cảm xúc: "Không có gì."
Sư Bồng Bồng: "."
Thằng nhóc này sao lại không vui nữa rồi, quả nhiên vẫn như mọi khi, khó nắm bắt.
Bạn cùng phòng của Quách Cẩm Đài tên Lư Tuấn Thanh, có thể sống ở khu dân cư này, đủ thấy gia cảnh khá giả, bố mẹ đều làm kinh doanh, ngày thường đều bận rộn không thấy bóng người, ở nhà thường chỉ có Lư Tuấn Thanh và dì giúp việc.
Hôm nay vì phải làm lễ cúng, Lư Tuấn Thanh đặc biệt cho dì giúp việc nghỉ một ngày.
Nhan Kinh nghe một lúc, mới biết lý do Sư Bồng Bồng xuất hiện ở đây, nhìn lại túi đặc sản đáng lẽ thuộc về mình trên tay Quách Cẩm Đài, trong lòng đột nhiên thấy khó chịu, bất chợt mở miệng: "Tôi có thể đi cùng xem được không?"
Quách Cẩm Đài và Lư Tuấn Thanh đều là người hướng ngoại, biết anh là bạn của Sư Bồng Bồng, lại cùng sống trong khu dân cư, đương nhiên đều không để ý. Chỉ có Sư Bồng Bồng thấy hơi kỳ lạ, hỏi: "Cậu có hứng thú với lễ cúng sao?"
Trước đây anh toàn tránh xa mà.
Nhan Kinh tay nhét túi quần, vẻ mặt lạnh lùng: "Chưa từng thấy mèo làm lễ cúng."
Sư Bồng Bồng: "... Ồ."
Mấy người cùng lên lầu, Lư Tuấn Thanh quét vân tay mở cửa, vừa định mời mọi người vào phòng khách ngồi, đã thấy một bóng hình tam thể từ trên tủ nhảy xuống, lao thẳng về phía một món đồ trang trí bằng pha lê bên cạnh.
Lư Tuấn Thanh kinh hãi: "Chậu Hoa, đừng nghịch nữa!!"
Nhưng làm sao kịp, chỉ nghe một tiếng "rầm" vang lên, món đồ pha lê rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Lư Tuấn Thanh hét lên: "Chậu Hoa, xin mày hãy thu thần thông lại đi, cứ nghịch như vậy, sớm muộn gì chúng ta cũng phải chuyển xuống nhà cấp bốn!"
Đó là một con mèo mướp tam thể, bộ lông bóng mượt, thân hình săn chắc. Nó không thèm để ý đến lời của Lư Tuấn Thanh, thấy có người lạ vào, chỉ liếc qua một cái, rồi nhấc mông, nghênh ngang chạy về phía ban công.
Sư Bồng Bồng: "Đây là?"
"À, nó là con mèo em mới nhận nuôi, tên là Chậu Hoa." Lư Tuấn Thanh vừa nhặt mảnh vỡ thuỷ tinh vừa thở dài,"Tên lừa đảo này, em tưởng nó cũng thân thiện như Cục Gạch cơ..."
Cục Gạch chính là con mèo cũ của cậu ấy.
Lư Tuấn Thanh kể, sau khi Cục Gạch ra đi, cậu ấy vốn không định nuôi mèo nữa, nhưng khoảng nửa tháng trước, khi ra ngoài ăn cơm, bỗng nhiên một con mèo hoang chạy ra ôm lấy cẳng chân cậu ấy, còn thân thiết dụi đầu vào người cậu ấy.
Hôm đó trời mưa to, con mèo hoang ướt sũng, trông rất đáng thương, Lư Tuấn Thanh lúc đó liền mềm lòng, nhưng vẫn chưa sẵn sàng đón nhận một chú mèo mới. Đang do dự, bỗng nhiên có một chậu hoa từ tầng trên rơi xuống, khiến cậu ấy hoảng sợ, bởi cậu ấy vốn định đi ngang qua chỗ đó, nếu không phải con mèo hoang ôm lấy, có lẽ chậu hoa đó đã rơi trúng đầu cậu ấy.
Lư Tuấn Thanh cảm thấy con mèo này đã cứu mạng mình, nên mới quyết định đem nó về nuôi, đặt tên là Chậu Hoa.
Lúc đó Chậu Hoa vừa ôm vừa dụi đầu vào cậu ấy, Lư Tuấn Thanh còn tưởng nó là một con mèo hiền lành, không ngờ về nhà chưa được hai ngày, nó đã lộ nguyên hình, đừng nói là ôm ấp, sờ một cái cũng không cho, còn thường xuyên chạy nhảy trong nhà, sức phá hoại không thua gì chó Husky, đặc biệt thích phá đồ của Lư Tuấn Thanh, mấy đôi giày hiệu của cậu ấy đều bị nó cắn thủng.
"Nó thật sự rất quá đáng, mấy người có biết không? Giờ em gọi nó còn không thèm quay lại, lúc nào cũng quay lưng về phía em. Em từng nghĩ nó bị điếc, nhưng sau đó phát hiện khi nó xem TV tai vẫn cử động."
Nói đến đây, Lư Tuấn Thanh khóc ròng,"Mấy người nói xem, em có phải bị mèo lừa tình không?"
Sư Bồng Bồng, Nhan Kinh: "..."
Quách Cẩm Đài thông cảm vỗ vai cậu ấy: "Bình tĩnh đi, ít nhất chị dâu cũng xinh đẹp mà..."