Hơn nữa tiếng khóc nức nở vừa rồi của Quách Cẩm Đài còn rất quen thuộc, cứ cảm thấy đã gặp ở đâu rồi... Sư Bồng Bồng còn chưa nghĩ ra đầu mối, thì một góc túi xách của cô đã bị kéo lại.
Quách Cẩm Đài ngập ngừng nhìn cô: "Đại sư, tiếp theo cô định đi đâu vậy? Tôi có thể đi cùng cô được không?"
Bóng ma tâm lý của cậu ta quá lớn, lúc này còn chưa hoàn toàn ra khỏi núi, cậu ta thực sự không dám hành động một mình nữa.
Sư Bồng Bồng thấy dáng vẻ kinh hồn bạt vía của cậu ta, không khỏi có chút buồn cười, dù sao chính sự cũng đã làm xong rồi, liền gật đầu nói: "Được thôi."
"Cảm ơn, cảm ơn." Quách Cẩm Đài lộ vẻ vui mừng, vội vàng đứng dậy đi theo, kết quả vì quá vội vã đứng lên mà choáng váng, bắp đùi mềm nhũn, bất ngờ lại ngã khuỵu xuống, quỳ ngay trước mặt Sư Bồng Bồng.
Sư Bồng Bồng: "... Cũng không cần phải hành đại lễ như vậy đâu."
"Ách..." Mặt Quách Cẩm Đài đỏ bừng,"Ngoài ý muốn, ngoài ý muốn..."
Sư Bồng Bồng đương nhiên biết cậu ta không còn sức lực, cười một tiếng, dứt khoát cúi người, giúp cậu ta nhặt chiếc ba lô bị vứt sang một bên lên.
Ba lô được nhồi nhét căng phồng, không biết đã nhét những thứ gì vào, có lẽ là do đồ đạc quá nhiều, khóa kéo còn bị bung ra một đoạn.
Sư Bồng Bồng bèn muốn kéo khóa lại cho kín, nhưng vừa liếc mắt nhìn vào bên trong, lông mày liền nhíu chặt lại. Chỉ thấy bên trong ba lô, vậy mà có một tấm bạt màu đen vàng vo thành một cục.
"Thứ này của cậu từ đâu ra vậy?" Sư Bồng Bồng chỉ vào tấm vải kia hỏi.
"À, đây là tôi nhặt được trên đỉnh núi." Quách Cẩm Đài thấy sắc mặt cô không đúng, lập tức khẩn trương, hỏi,"Có vấn đề gì sao?"
Thì ra tối hôm qua sau khi lên núi, thấy còn một khoảng thời gian nữa mặt trời mới mọc, cậu ta liền nghĩ bụng ngủ một giấc trước. Nhưng cậu ta là nhất thời đến núi Ngọc Kiên, chuẩn bị không đầy đủ, cũng không mang theo túi ngủ, trong thôn cũng không có chỗ thuê lều trại, may mà trên núi còn khá rộng rãi bằng phẳng, cậu ta liền tùy tiện tìm một tảng đá định dựa vào ngủ tạm.
Cũng là cậu ta may mắn, vậy mà ở bên cạnh tảng đá phát hiện một tấm bạt không biết ai vứt, nhìn còn rất sạch sẽ, cậu ta liền không khách khí cầm về làm đệm lưng, cũng coi như có chỗ nằm xuống.
Đương nhiên, là một sinh viên có ý thức, cậu ta chắc chắn sẽ không dùng xong là mặc kệ, để cái thứ này tiếp tục ở trên núi làm ô nhiễm môi trường. Cho nên sáng sớm sau khi ngắm bình minh xong, cậu ta liền tiện tay cuộn tấm bạt lại, chuẩn bị mang xuống núi vứt đi.
Sư Bồng Bồng có chút cạn lời: "Cậu có biết đây là thứ gì không?"
"Hả?" Quách Cẩm Đài ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt,"Đây chẳng phải là một tấm bạt sao?"
"Đúng vậy." Sư Bồng Bồng dừng lại,"Nhưng là bạt che linh cữu dùng khi làm đám tang đó."
Quách Cẩm Đài: ??!
Đồng tử Quách Cẩm Đài chấn động, trên người bỗng rét run,"Cái cái, ý cô là tôi đã ngủ một đêm trên cái bạt che linh cữu..."
Cái này cũng quá đen đủi rồi!
"Không chỉ vậy," Sư Bồng Bồng cười lạnh, nắm lấy một góc tấm bạt vàng, một phát giật mạnh nó ra,"Cậu đột nhiên trúng tà, e là do tấm bạt này gây ra đấy——"
Vừa dứt lời, không khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"Ào ào——ào ào——" Rừng trúc đột nhiên lay động, lá trúc rậm rạp ma sát phát ra âm thanh không lành. Một trận cuồng phong từ trong rừng thổi quét ra, trực tiếp ập về phía hai người.
Bàn tay Sư Bồng Bồng đang nắm lấy tấm bạt đột nhiên như bị vật gì đó cắn một cái, Hổ Khẩu đau nhói, theo phản xạ mà hơi buông lỏng ra, tấm bạt vàng lập tức thoát khỏi gông cùm xiềng xích, bị cuồng phong thổi lên không trung, mắt thấy sắp bay đi mất.
(*Hổ khẩu: Kẽ giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ. )
"Á á á——" Quách Cẩm Đài cực kỳ hoảng sợ, vội vàng chen đến bên cạnh Sư Bồng Bồng,"Quỷ quỷ, có quỷ——"