Dương Hải Bình hung hăng trừng mắt nhìn Trần Uẩn, lật người quay lưng lại với Trần Uẩn, chắc hẳn trong lòng đang không ngừng nguyền rủa cô.
Trần Uẩn cũng không để ý đến cô ta nữa, quay người nhìn lên giường tầng trên của mình ở cửa.
Giường tầng trên được thu dọn rất chỉnh tề, vải hoa chéo màu xanh nhạt bằng cotton trải phẳng phiu, chăn được gấp vuông vắn đặt ở đầu giường.
Nổi bật nhất trên giường là chồng sách xếp bên cạnh gối, nhìn tên thì đều là sách giáo dục tư tưởng, chỉ có Trần Uẩn biết thực ra bên dưới bìa sách là tiểu thuyết tình yêu nước ngoài.
Đọc sách nước ngoài vốn dĩ là một chuyện rất nhạy cảm, thêm vào đó còn là tiểu thuyết tình yêu bị coi là "đồi phong bại tục", một khi bị bắt được chắc chắn sẽ bị toàn xưởng thông báo phê bình, nói không chừng còn phải đi cải tạo lao động.
Vẫn là nhờ những người khác ghét bỏ nguyên chủ, những cuốn sách này dù bày ra ngoài cũng không ai lật ra xem.
Trần Uẩn cởi giày leo lên giường nằm xuống, đầu óc hỗn loạn, chỉ là theo bản năng cầm một cuốn sách lên lật ra.
Tiếp theo nên sống như thế nào đây... Câu trả lời không nghi ngờ này đã bày ra trước mắt rồi.
Bản thân ba mẹ Trần Uẩn còn chưa lo xong cho mình, trong thành phố thì có họ hàng, nhưng từ sớm đã rũ bỏ quan hệ sau khi ba mẹ gặp chuyện, người còn lại là chú La mạo hiểm lớn lắm mới cho cô vào trường y.
Còn chuyện về thành phố thì không cần phải suy nghĩ, vậy thì chỉ còn lại con đường tiếp tục làm việc ở xưởng cơ khí Hồng Nhật này.
Trần Uẩn vô tư, hoàn toàn là hai thái cực so với tính cách đa nghi nhạy cảm của nguyên chủ, sau khi chấp nhận thì lại nhanh chóng sinh ra buồn ngủ.
Cuốn tiểu thuyết tình yêu mang giọng văn dịch thuật nồng đậm khiến người ta buồn ngủ rũ rượi... Vô cùng có tính ru ngủ.
Trong lúc mơ màng, hình như cô nhìn thấy nguyên chủ mỉm cười cảm ơn rồi đi xa dần.
Bóng lưng kiên quyết đi xa dần cuối cùng biến mất không dấu vết, chỉ để lại Trần Uẩn từ từ mở mắt ra ngơ ngác nhìn trần nhà.
Ọt ọt...
Chưa kịp nghĩ thông suốt ý của nguyên chủ là gì, bụng lại nhanh chân hơn lên tiếng phản đối.
Hôm nay nguyên chủ phải "hào hiệp chịu chết" đến bữa sáng cũng không có tâm trạng ăn, cả một ngày trời sớm đã đói đến bụng dính lưng rồi.
Trần Uẩn nghiêng đầu nhìn xuống giường, trên giường của Dương Hải Bình không có ai, Chu Tín Phương và Tào Cầm đều chưa về.