Diệp Viện Quân không ưa hai bác sĩ khác trong trạm y tế, luôn cảm thấy bọn họ chưa từng ra chiến trường lập công cho đất nước, vậy thì tại sao lại được hưởng lương như ông ta.
Nhưng... Không ưa thì không ưa, Diệp Viện Quân lại còn suy tính cho con trai cả đi xem mắt với Trần Uẩn!
"Bác sĩ Trần cô tuyệt đối đừng tin lời quỷ quái của Diệp Viện Quân, năm đó tôi bị ông ta lừa... Sau khi cưới tôi mới biết con trai cả của ông ta với vợ trước chỉ nhỏ hơn tôi vài tuổi, cả nhà bọn họ chẳng có ai tốt đẹp cả."
Nói tóm lại là Diệp Viện Quân không ưa bản thân Trần Uẩn, nhưng lại để ý đến lương của cô...
"Thật là vô liêm sỉ!" Nguyễn Thu lạnh lùng chửi nhỏ.
Sắc mặt Trần Uẩn cũng không tốt, lẽ nào Diệp Viện Quân cho rằng cô dễ bắt nạt sao!
"Tôi nghĩ không thể để người tốt như bác sĩ Trần bị tên khốn Diệp Viện Quân lừa gạt, chuyện cô chữa bệnh cho sư phụ Ngưu đã lan truyền khắp bưu điện chúng tôi rồi..."
Ánh mắt La Quần vừa rồi là kinh ngạc trước vẻ trẻ đẹp của Trần Uẩn, hoàn toàn không giống vẻ mặt âm u không có sức sống như lời Diệp Viện Quân nói.
Cộng thêm Tiểu Hứa đã rêu rao khắp bưu điện rằng Trần Uẩn có y đức cao cả, điều này mới khiến La Quần động lòng nhắc nhở vài câu.
"Tên khốn Diệp Viện Quân đó còn muốn tìm Trạm trưởng trạm y tế làm mai mối, tôi thấy ông ta đúng là mơ mộng hão huyền."
"Cảm ơn chị La đã nhắc nhở, tôi nhất định sẽ cẩn thận." Trần Uẩn cảm kích nói.
"Cảm ơn gì mà cảm ơn, một nữ đồng chí như cô đi làm xa nhà như vậy vốn đã không dễ dàng, rừng lớn chim nhiều, cẩn thận một chút..." La Quần ngây người nhìn những ngọn núi xa xăm, rồi khẽ thở dài: "Một bước sai, vạn bước sai, đời người không có đường quay đầu."
Câu nói này... Có lẽ là nói về chính cô ấy.
Nguyễn Thu thở dài thườn thượt, vỗ vai La Quần không nói gì thêm.
Trần Uẩn thầm ghi một khoản vào sổ nợ của Diệp Viện Quân.
Ban đầu còn nghĩ ông ta chỉ miệng thối chứ không có ác ý gì, không ngờ lại một bụng đầy mưu mô.
"Các cô cứ từ từ xếp hàng, tôi không mua nữa đâu..."
Có lẽ những lời vừa rồi đã khiến La Quần nhớ lại nhiều chuyện buồn, sau khi thở dài cô ấy liền bước ra khỏi hàng vẫy tay chào hai người rồi bỏ đi.
"Những lời đồng chí La nói cô nhất định phải để ý, tôi nói cô nghe chuyện năm ngoái..."
"Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống" câu này quá phù hợp với câu chuyện bi thảm mà Nguyễn Thu vừa kể.