Câu cửa miệng của Diệp Viện Quân là: "Các người biết cái quái gì."
Trong mắt người này, Trần Uẩn và Diệp Linh Linh chẳng hiểu gì cả, ở chiến trường chỉ là những kẻ cản trở.
Tính tình nóng nảy, dễ tức giận, Trần Uẩn thường nghe thấy tiếng ông ta tranh cãi với bệnh nhân và đập bàn côm cốp ở phòng bên cạnh.
"Thím Tưởng!"
Mắng xong trong văn phòng, Diệp Viện Quân lại mở cửa xông ra hành lang quát lớn.
"Bác sĩ Diệp, sáng sớm đã nổi giận rồi..."
Giọng nói mang theo ý cười của Tả Linh Linh vừa kéo cánh cửa phòng mình ra liền im bặt ngay giây sau.
Trong số những người gọi thím Tưởng đến lau nhà lại thêm một giọng nữ trong trẻo.
Mặc dù không có nhiều mối quan hệ, nhưng nổi bậc trong số những người tầm thường, Trần Uẩn được hai người kia tôn lên cũng được coi là "trụ cột" của trạm y tế.
Trạm trưởng phải dựa vào Trần Uẩn để kiếm thành tích cho trạm y tế, không chỉ lương cao mà điều kiện làm việc cũng tốt hơn nhiều so với hai người bên cạnh.
Nghe một lúc không có việc gì làm, Trần Uẩn cầm ấm nước nóng trên tủ lên định đi lấy nước nóng.
Tất nhiên... Lấy nước nóng là giả, thực ra cô vẫn muốn đi hỏi thăm tình hình xử lý của Dương Hải Bình.
Dương Hải Bình dù sao cũng là y tá trạm y tế, kết quả xử lý chắc sẽ được ban hành và dán lên bảng thông báo của trạm y tế.
"Chào bác sĩ Trần."
Vừa đẩy cửa ra, liền bắt gặp Tả Linh Linh đang khoanh tay đứng bên cạnh.
Đối phương mỉm cười chào hỏi, Trần Uẩn cũng mỉm cười đáp lại.
"Chào bác sĩ Tả."
Đôi mắt dưới hàng lông mày lá liễu như chứa đựng một làn nước mùa xuân, khóe mắt hơi hếch lên, mọi cử chỉ đều như có sức hút.
Vẻ đẹp của Tả Linh Linh thật sự vô cùng nổi bật, nhưng lại không hoàn toàn phù hợp với xu hướng thẩm mỹ hiện tại.
"Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, không phải là..." Nửa câu sau cuối cùng cũng không nói ra, Diệp Viện Quân mấp máy môi vài cái, khinh bỉ quay lưng đi.
Diệp Viện Quân có tư tưởng cũ kỹ, bất cứ nữ đồng chí nào quan tâm đến cách ăn mặc đều khiến ông ta khó chịu.
Diệp Linh Linh lại đúng kiểu nữ đồng chí dành phần lớn tiền lương cho quần áo giày dép, Diệp Viện Quân có thể có thái độ tốt thì mới là lạ.
"Chào bác sĩ Diệp." Trần Uẩn nói.
Mặc kệ Diệp Viện Quân có trả lời hay không, nói xong cô gật đầu với Tả Linh Linh, tiếp tục đi về phía phòng nước.
"Bác sĩ Trần đợi tôi một lát, văn phòng bị ngập nước nên tạm thời không làm việc được, vừa hay không có việc gì thì kể cho chúng tôi nghe chuyện của Dương Hải Bình đi!"