Chương 6

Thập Niên 70: Bác Sĩ Trần, Đứa Trẻ Tỉnh Rồi

undefined 06-04-2026 17:41:29

Không rõ Tào Cầm vì sao ghét nguyên chủ, nhưng sự đố kỵ của Dương Hải Bình thì quá rõ ràng. Dương Hải Bình là y tá của bệnh viện, trước Tết vô tình biết được Trần Uẩn nhận lương bậc cán bộ tận năm mươi sáu đồng, điều này khiến cho cô ta, người luôn tự cho mình là ưu tú hơn, hoàn toàn không thể chấp nhận. Từ sau khi ba mẹ gặp chuyện, nguyên chủ luôn sống cẩn thận, cho nên bộ dạng khúm núm của nguyên chủ khiến cho việc bắt nạt trở nên trắng trợn hơn. Trần Uẩn tùy tiện ném đống quần áo bẩn xuống giường tầng dưới bên phải: "Dương Hải Bình, có phải cô ném quần áo của tôi xuống lầu không?" Dương Hải Bình đang nằm trên giường giả vờ ngủ, đầu tiên là cảm thấy trên mặt lạnh toát, mùi đất tanh hòa lẫn với hơi ẩm xộc vào mũi, tiếp theo sau đó mới là giọng nói bình tĩnh không gợn sóng của Trần Uẩn. "Cô ngậm máu phun người!" Dương Hải Bình lật chiếc áo ẩm ướt, bật dậy, hung hăng ném chiếc áo xuống đất. "Không phải cô thì là ai! Tôi không tin quần áo phơi trên cửa sổ có thể bay vòng qua tòa nhà ký túc xá rồi rớt xuống bãi đất trống phía trước." Cửa sổ duy nhất của ký túc xá đối diện với cửa phòng, dù gió lớn đến đâu cũng không thể thổi quần áo đến hướng cửa phòng, rõ ràng là có người lấy xuống rồi đi ra cửa ném xuống lầu. "Quần áo của cô bay xuống lầu bằng cách nào thì làm sao tôi biết! Có bản lĩnh thì đưa ra bằng chứng đi, nếu không tôi sẽ đi báo với xưởng tố cáo cô vu khống." "Cứ việc đi tố cáo, tôi đang định báo cáo với bí thư chuyện cô tranh thủ giờ làm việc đi chợ đấy." Trần Uẩn không vội không vàng bẻ đốt ngón tay, liệt kê chi tiết những việc Dương Hải Bình tìm đủ mọi lý do xin nghỉ trong giờ làm, thực tế là đi hẹn hò với đối tượng. Đối tượng của Dương Hải Bình là Trương Năng làm ở đội vận tải, hễ chạy xe về là có được nửa ngày nghỉ ngơi. Mỗi khi đến lúc đó, Dương Hải Bình luôn lấy đủ mọi lý do để xin nghỉ đi hẹn hò với đối tượng, từ trên xuống dưới bệnh viện ai cũng rõ như ban ngày. Nhưng tại sao không ai nói gì... Chẳng phải là vì mọi người đều xêm xêm như nhau sao. Kỷ luật của bệnh viện lỏng lẻo, xin nghỉ đón con, đi thăm họ hàng là chuyện cơm bữa, thường xuyên còn có thể thấy y tá tranh thủ giờ làm việc hái rau rửa rau, buổi trưa về nhà là có thể xào rau luôn. Nhưng dù có lỏng lẻo đến đâu thì đó cũng chỉ là tình hình nội bộ, một khi bị xưởng phát hiện, cũng phải chịu xử phạt.