Tuy rằng đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhưng muốn hoàn toàn biến mình thành "Trần Uẩn", sợ là còn phải mất một khoảng thời gian để tiêu hóa.
Ít nhất hiện tại... Trần Uẩn vẫn chưa thể hoàn toàn đồng cảm.
Trầm mặt đi lên lầu, Trần Uẩn không khỏi nghi ngờ về nguyên nhân ông trời chọn cô xuyên không.
Kiếp trước gia đình hạnh phúc, sự nghiệp thuận lợi, dù Trần Uẩn nói muốn tập trung làm việc không muốn kết hôn, ba mẹ và em gái đều bày tỏ sự ủng hộ.
Cô không có bất kỳ chấp niệm và tiếc nuối nào, tại sao cứ phải chọn cô để tiến hành cuộc xuyên không này chứ?
Hiển nhiên hiện tại không có đáp án nào để tham khảo, trong đầu là một mớ rối loạn, càng nghĩ càng rối, cuối cùng thành công tự làm mình mắc kẹt vào đó không thoát ra được.
Trần Uẩn lại thở sâu một hơi.
Điều duy nhất đáng mừng là nguyên chủ cũng là một bác sĩ, tuy rằng chỉ là một sản phẩm của kiểu dạy học nhồi nhét, nhưng dù sao cũng có thân phận là sinh viên y khoa.
Người trong xưởng lại đông, không chỉ cần các loại vật tư sinh hoạt, chắc chắn nguồn lực y tế cũng cần phải được trang bị.
Mặc kệ có bao nhiêu người không ưa, nhưng người có thể thực sự giúp người ta khám bệnh ở bệnh viện của xưởng chỉ có cô, cho nên tiền lương của nguyên chủ không hề thấp, thuộc về vị trí kỹ thuật cao thực sự.
Mỗi tháng năm mươi sáu đồng tiền lương cộng thêm các loại phiếu, nguyên chủ không nỡ ăn không nỡ mặc
Cứ đi như vậy, chẳng mấy chốc đã thấy cầu thang lên tầng năm trước mặt.
Phòng 501.
Phòng cuối cùng ở cuối hành lang, trên cánh cửa gỗ màu đỏ dán một bức tranh hoa mai vẽ bằng bút lông, nét chữ ký tên thanh tú.
Trần Uẩn đưa tay đẩy cửa.
Kẽo kẹt...
Cửa từ từ mở ra, một căn phòng ký túc xá rộng hơn hai mươi mét vuông hiện ra trước mắt.
Bên trái là hai giường tầng, bên phải là bốn bàn học kê sát tường, dãy tủ thấp dưới cửa sổ là tủ đựng quần áo.
Trần Uẩn bị ba người còn lại bài xích, dĩ nhiên không chọn được vị trí tốt cho giường hay tủ quần áo.
Tủ quần áo bị bàn học che khuất gần một nửa, muốn lấy quần áo phải nhờ Dương Hải Bình nhích ghế.
Ban đầu, giường bên cạnh cửa thường xuyên bị Dương Hải Bình đóng mở cửa làm cho rung lắc, tình hình ngay lập tức thay đổi sau khi Chu Tín Phương chuyển vào ký túc xá.
Trong ký túc xá có ba người, Chu Tín Phương ngốc nghếch, bị vài ba câu xúi giục liền bắt đầu hùa theo hai người còn lại nhằm vào nguyên chủ.
Tào Cầm chính là một kẻ ngoài mặt thì giả bộ tốt bụng, sau lưng thì ngáng chân người khác.
Còn về Dương Hải Bình... Trần Uẩn nhìn sang người đang ngủ say sưa ở giường tầng dưới thứ hai, đó chính là một kẻ xấu tính thật sự.