Trần Uẩn lặng lẽ lắng nghe, chỉ vài câu đã nhướn mày dời mắt đi.
Trong ký ức của nguyên chủ, Chu Tín Phương là người đáng ghét nhất, nhưng Trần Uẩn lại cảm thấy Tào Cầm mới là người đáng ghét nhất.
Trong cuộc trò chuyện của hai người, người khơi mào trước là Tào Cầm, người dẫn dắt Chu Tín Phương nói xấu cũng là cô ta.
Hơn nữa trong vài câu tâng bốc của Tào Cầm, Chu Tín Phương lập tức thề son sắt rằng khi về đến phòng sẽ cho Trần Uẩn biết tay.
Đồ ngốc...
Trần Uẩn từ từ đứng dậy khỏi mặt nước, lội qua làn nước sâu ngang eo đi đến đối diện.
Ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, chỉ là cười như không cười, bóng đen bao trùm xuống cũng đã đủ làm cho người ta hết hồn...
Trần Uẩn cứ như vậy đứng bên mép bồn tắm, dù toàn thân trần trụi nhưng lại không hề có chút ngại ngùng nào, cứ thế đường hoàng cúi đầu nhìn hai người.
"Trần... Trần Uẩn..."
Tào Cầm nhanh chóng ngẩng đầu lên, biểu cảm cứng đờ trong nháy mắt lập tức thay đổi, chớp mắt một cái lại trở thành "người hầu nhỏ" chỉ biết phụ họa theo người khác.
Chu Tín Phương khinh bỉ bĩu môi, hoàn toàn không có chút xấu hổ nào khi bị bắt gặp nói xấu sau lưng người khác.
"Cản đường rồi..." Trần Uẩn lên tiếng, giọng nói khô khốc như bị giấy nhám chà xát.
Vị trí hai người này ngồi vừa vặn ở trước thềm đá đi ra khỏi bồn tắm, muốn đi ra ngoài phải nhường đường, nếu không chỉ có thể bước qua đầu hai người mà đi.
Chu Tín Phương trợn trắng mắt, không những không có ý định nhường đường, còn kéo tay Tào Cầm không cho nhường.
Trần Uẩn không nói thêm gì, trực tiếp nhấc chân...
"..."
"Cô giở trò lưu manh gì vậy!"
Chu Tín Phương kinh ngạc hét lên, cơ thể sinh ra phản ứng tự nhiên lập tức ngã sang một bên.
Trong lúc luống cuống tay chân còn sặc phải mấy ngụm nước tắm, khuôn mặt dài lập tức nghẹn đến đỏ bừng, ho đến xé tim rách phổi vô cùng đau khổ.
"Tôi có giở trò lưu manh gì đâu, nhỏ nhẹ mời cô nhường đường, cô không nhường còn mắng người... Chẳng phải tôi chỉ có thể trực tiếp đi ra ngoài thôi sao!"
Đón nhận mấy ánh mắt nhìn qua, Trần Uẩn đầy vô tội giải thích vài câu.
Mấy lời này đương nhiên là nói cho những người xung quanh đang vây xem nghe, cho nên nói xong Trần Uẩn liền đi thẳng ra khỏi nhà tắm.
Nhà tắm công cộng của xưởng, người đến người đi, náo nhiệt như cái chợ ngoài đường.
Muốn tắm nước nóng sạch sẽ, tan làm là phải tranh thủ đến tắm rửa rồi đi ăn cơm, nếu đến muộn thì cặn bẩn trôi nổi trên mặt nước sẽ khiến người ta hoàn toàn không muốn đặt chân xuống.