Rào... Rào...
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, hơi nước xộc vào mũi miệng khiến người ta khó thở, giống như có nước nóng bỏng liên tục vỗ vào má Trần Uẩn.
Ngay trước khi sắp ngạt thở, Trần Uẩn bỗng mở mắt.
Sương mù lượn lờ, hệt như chốn tiên cảnh... Đương nhiên đó là trước khi hoàn toàn tỉnh táo.
Đợi đến khi nhìn rõ cảnh vật trước mắt, Trần Uẩn không nhịn được rụt người lại.
Ai mà chẳng giật mình khi vừa tỉnh dậy đã thấy mình ở một nơi xa lạ, huống chi còn có rất nhiều phụ nữ trần truồng đi đi lại lại trước mắt.
Rất nhanh, Trần Uẩn đã hiểu rõ tình hình hiện tại.
Đây giống như là một nhà tắm nữ, mà cô đang ngồi trong một bồn tắm xi măng, nước nóng sẽ vỗ vào má mỗi khi có người bước vào bồn.
Không gian nhà tắm rất lớn, bốn bồn tắm lớn xếp thành hai hàng.
Trong bồn tắm đều có người ngồi, tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.
Trần Uẩn: "..."
Cô liếc nhìn bức tường, ngay lập tức bị thu hút bởi một khẩu hiệu được treo trên đó.
Nội dung mang đậm tính thời đại, dòng chữ viết bằng sơn đỏ lớn đến mức gần như chiếm trọn chính giữa bức tường.
[Quyết chí tiến lên, phấn đấu vươn lên!]
[Học tập giai cấp công nhân! Kính chào giai cấp công nhân!]
Trần Uẩn đọc thầm hai lần khẩu hiệu trong lòng, bàn tay đang ngâm dưới nước nhấc lên véo vào mặt trong cánh tay, cơn đau lập tức ập đến...
Rào...
Bàn tay này quá thon thả, cổ tay nhỏ đến mức giống như chỉ cần bẻ nhẹ là sẽ bị thương, hơn nữa trên cổ tay còn có vài vết sẹo chằng chịt đáng sợ.
Lòng bàn tay chồng chất chai sạn, hoàn toàn không phù hợp với dáng tay thon dài như vậy.
Trần Uẩn thông qua độ đàn hồi của da có thể khẳng định, người này tuổi còn trẻ, nhưng đã trải qua rất nhiều đau khổ.
Xuyên không rồi...
Trần Uẩn thở ra một hơi, bất lực trượt xuống nước, nhấn nửa khuôn mặt vào làn nước nóng.
Quả nhiên như những tiểu thuyết xuyên không đã viết, chỉ là trong lúc mất tập trung, ký ức của nguyên chủ lập tức từ từ dung hòa vào cô.
Chỉ là Trần Uẩn không hề có cảm giác đau đầu như búa bổ, ngược lại còn rất thoải mái.
Vô số ký ức xuyên qua từng dây thần kinh, cuối cùng vững chắc bén rễ vào trong đầu, giống như mọi thứ đều tự nhiên mà thành.
Nguyên chủ cũng tên là Trần Uẩn, là một cô gái đáng thương...
Năm 1956. Trần Uẩn sinh ra trong một gia đình vô cùng hạnh phúc, ba và mẹ đều dạy học tại cùng một trường đại học.
Là con một, hiển nhiên nguyên chủ được hưởng rất nhiều tình yêu thương từ ba mẹ.