Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá
undefined14-03-2026 20:10:53
Tông Tứ khoác trường bào gấm đen tuyền, sống mũi cao thẳng, ngũ quan hài hoà, đường nét gương mặt tuấn mỹ cương nghị, là một vẻ đẹp cao quý lạnh lùng.
Chẳng biết là vô tình hay hữu ý, ánh mắt của hắn lại hướng về phía nữ quyến.
Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện ra, từ đầu đến cuối hắn chỉ nhìn một người, tựa như cả thế giới đều bị lu mờ, chỉ còn lại một mình nàng ta.
Kiếp trước, cũng vào thời điểm này, Ninh Phù vẫn chưa hay biết Tông Tứ đã đem lòng ái mộ Tạ Như Nghi.
Do ngồi phía sau nàng ta, nên nàng luôn suy tâm vọng tưởng cho rằng hắn đang nhìn mình.
Ninh Phù hiện tại đã nhìn thấu, lại vô cùng khó chịu.
Nàng dù đã trọng sinh, nhưng suy cho cùng vẫn chưa thoát ra khỏi thân phận là thê tử của Tông Tứ.
Bây giờ chỉ cảm thấy, phu quân của mình chính là đang trèo tường.
(Trèo tường: ngoại tình. )
Lại nhớ đến đêm tân hôn ở kiếp trước, tên Tông Tứ đó cũng không cùng nàng viên phòng, mãi đến ba tháng sau mới thấy bóng dáng hắn bước vào phòng nàng.
Nàng yêu kiều gọi hắn một tiếng "lang quân", hắn sau đó cũng không lập tức đáp lại.
"Tông Tứ có phải đang nhìn muội không?" Vệ Tử Y đột nhiên hỏi nàng.
Ninh Phù như bị dội một gáo nước lạnh, đủ loại ấm ức ở kiếp trước cứ như thế mà ùa về, khiến lòng nàng có chút không vui.
Nàng khẽ cười, nhẹ giọng nói:
"Vệ tỷ tỷ, người muốn bước vào Tuyên Vương phủ nhiều vô kể, nhưng muội tuyệt nhiên không nằm trong số đó, sau này mong tỷ đừng lấy chuyện này ra trêu muội nữa."
Nàng không muốn chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.
Kiếp này, nàng vĩnh viễn sẽ không hạ mình để cầu xin một đoạn nhân duyên.
Nam nhân trên đời này vẫn còn nhiều lắm.
-
Sau màn hoa tửu lệnh, Ninh Phù không còn cố gắng thể hiện, phô trương như ở kiếp trước.
Khi đó chẳng qua là muốn được người nào đó nhìn thêm vài lần, hiện tại cũng không còn cần thiết nữa.
Lần này, người nhận được hoa cài đầu là cô nương của Lâm gia.
Tạ Như Nghi vốn không thích tranh giành hào quang, lần này cũng như vậy, nàng ta chỉ cười nhẹ, nói:
"Tài văn chương của Lâm muội muội thật tốt."
"Còn phải đa tạ tỷ tỷ đã nhường cho muội." Lâm cô nương đỏ mặt, khẽ đáp.
"Lâm muội muội đừng coi trọng ta như thế. Ngược lại là A Phù, muội hôm nay sao lại yên tĩnh như vậy, thân thể vẫn chưa hồi phục tốt sao?"
Tạ Như Nghi ân cần hỏi.
Ninh Phù và Tạ Như Nghi không tính là thân thiết, lúc này được nàng ta quan tâm, nàng có chút bất ngờ:
"Có lẽ là vậy, vẫn còn hơi uể oải, nhưng nhìn chung đã không sao rồi, tỷ tỷ không cần lo lắng."