Chương 40

Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

undefined 14-03-2026 20:10:52

Tông Tứ đương nhiên không hề coi trọng những lời nói lúc say xỉn của tiểu nữ quân. Cho dù có kiếp trước, cũng phải phù hợp với luận lý. Hắn không có động cơ lấy Ninh Phù, cũng không ai có thể ép hắn lấy một người thê tử mà hắn không muốn. Hai người vốn dĩ không có khả năng kết thành phu thê. Thấy không hỏi ra được gì, hắn không chậm trễ nữa, đứng dậy dùng mồi lửa đốt một quả pháo sáng để báo tín hiệu. "Thiếp lạnh." Ninh Phù khẽ nói. Tông Tứ cởi áo choàng ngoài, Ninh tứ cô nương vừa khỏi bệnh, thân thể yếu ớt không chịu được lạnh, hắn không ngại bán cho Lục Hành Chi một ân tình. Khi khoác áo lên cho nàng, Ninh Phù theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt, rúc vào lòng hắn. Lúc này còn tưởng là đang ở kiếp trước, cũng chẳng kiêng dè gì. Nàng đã giúp hắn quản lý vương phủ ba năm, dùng hắn sưởi ấm thì có sao? Tông Tứ quanh năm luyện võ, thân thể luôn ấm áp, người lại cao lớn, ở trong lòng hắn đương nhiên là thoải mái rồi. Nàng vừa định vòng tay qua ôm lấy eo hắn, đã bị hắn nhanh tay lẹ mắt ngăn lại. "Tứ cô nương xin tự trọng." Tông Tứ lãnh đạm nói. "Giả vờ quân tử gì chứ." Ninh Phù nói. Trước mặt người ngoài thì làm bộ làm tịch, ban đêm chẳng phải vẫn đến phòng nàng ngủ lại sao? Tông Tứ khẽ nhướng mày, lại nghe thấy tiếng bước chân không xa. Người đến là Lục Hành Chi và Ninh Dụ. Tông Tứ giữ khoảng cách với Ninh Phù, nói: "Tứ cô nương và công chúa chỉ là uống hơi nhiều, không có gì đáng ngại." Thấy Ninh Phù bình an vô sự, hai người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ninh Dụ nói: "Đa tạ." "Ban đêm trời lạnh, trước tiên đưa Tứ cô nương và công chúa về đi." Thấy đã có người chăm sóc, Tông Tứ đương nhiên muốn rời đi, khi đi lấy áo choàng của mình, Ninh Phù lại nhìn hắn với đôi mắt ngấn lệ. Ánh mắt của Tông Tứ dừng lại trên gương mặt nàng một lúc, sau đó không chút biểu cảm thu hồi tầm mắt, quay người rời đi. Khi Ninh Phù tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sau. "Cuối cùng cũng tỉnh rồi, đêm qua đại ca muội lo lắng chết đi được." Vệ Tử Y ngậm cười, nói: "Cũng may chỉ là say rượu, không có chuyện gì lớn." Ninh Phù không ngờ rượu đó lại mạnh đến vậy, say cũng không dễ chịu gì, sau này nàng sẽ không thử nữa. Xoa xoa cái đầu đau nhứt, một lát sau, ký ức ùa về, Ninh Phù khựng lại. Chuyện đêm qua, tuy có vài chi tiết mơ hồ, nhưng việc gọi Tông Tứ là lang quân thì nàng vẫn nhớ rất rõ ràng rành mạch. Sắc mặt Ninh Phù có chút khó coi. Tông Tứ vốn đã có nhược điểm của nàng trong tay, sau khi mạo phạm hắn mà lại coi như không có chuyện gì xảy ra, không phải là một hành động sáng suốt.