Chương 3

Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

undefined 14-03-2026 20:10:54

Cơn mưa mùa thu mang theo chút hơi lạnh, không gian phủ đầy một màn sương trắng xoá. Mấy ngày trước, Tứ cô nương Ninh Phù vừa bị rơi xuống nước. Nàng vừa mới tỉnh lại, sáng sớm Ninh Quốc công phủ đã đông nghịt người. "Nghe nói đã bắt được người đẩy Tứ cô nương rơi xuống nước rồi, hôm qua Ninh Đại nhân thẩm vấn đến nửa đêm, đánh hắn thừa sống thiếu chết, vẫn không hỏi ra được kẻ đứng sau sai bảo." "Cho dù bị đánh chết thì đã sao? Nếu không phải vì Tứ cô nương phúc lớn mạng lớn... kẻ tâm địa độc ác đó đáng bị như vậy!" Bên ngoài, tiếng bàn tán không ngừng vang lên, Ninh Phù trong phòng tâm trạng phức tạp, nhưng chủ yếu là vui mừng. Nàng đã trở về sáu năm trước, vào thời điểm vẫn chưa có hôn ước với Tông Tứ. Nàng sẽ không phải chịu đựng nỗi đau khi bị hắn lạnh nhạt nữa. Trừ cái này ra, kiếp trước của Ninh Phù nhìn chung khá thuận lợi, nhưng vẫn còn nhiều chuyện khiến nàng khó lòng buông bỏ, giờ đây nàng đã có cơ hội để bù đắp. "Thân thể con còn yếu, sao không khoác thêm áo rồi hãy ngồi dậy?" Ninh phu nhân bưng bát thuốc tiến vào, thấy nàng chỉ mặc một lớp trung y mỏng, tựa vào đầu giường, bà không khỏi nhíu mày. Đặt bát thuốc lên bàn, Ninh phu nhân cầm lấy chiếc áo choàng lông trắng như tuyết treo bên cạnh, khom người định khoác lên cho Ninh Phù, lại bất ngờ bị một đôi tay ôm chặt lấy. "Mẫu thân." Ninh Phù nghẹn ngào gọi bà. Nàng không có chấp niệm gì đối với kiếp trước. Chỉ có một điều khiến lòng nàng day dứt — nếu nàng chết đi, mẫu thân đã từng mất con một lần, nay lại mất thêm một nữ nhi... ắt hẳn sẽ rất đau khổ. Ninh Phù thật sự không dám nghĩ đến. Ninh Phu nhân dịu dàng vuốt tóc nàng, mắt đã đỏ hoe, càng lúc càng ôm chặt nàng hơn, bà nói: "Kẻ hại con, mẫu thân nhất định sẽ tìm ra, A Phù đừng sợ." Ninh Phù khẽ rùng mình. Ở kiếp trước, mẫu thân đã tìm ra kẻ hãm hại nàng, là tiểu thiếp của phụ thân – Vu thị. Nhân chứng duy nhất đã sớm bị Vu thị diệt khẩu. Mẫu thân vì sợ bà ta lại ra tay với nàng, đành phải xử lý trước, dù bằng chứng trong tay vẫn chưa đủ. Mẫu thân có gia thế hiển hách, phủ Ninh Quốc công cũng chỉ có thể nhẫn nhịn cho qua. Phụ thân oán trách bà lòng dạ độc ác, từ đó hai người xa cách, tình cảm rạn nứt, không có ngày nào được yên ổn, cũng không có thêm con cái. Sau này, huynh trưởng của Ninh Phù qua đời, sức khỏe của mẫu thân cũng ngày một sa sút. Ngoài những lúc nhìn thấy nàng còn có thể gượng cười đôi chút, phần lớn thời gian, bà chỉ chìm trong lặng lẽ và u tối. Những vinh quang huynh trưởng giành được lúc sinh thời, toàn bộ đều rơi hết vào tay đại phòng. Còn về nam nhân bị bắt kia, hắn vốn là tình nhân của Vu thị trước khi bà ta gả vào Ninh phủ, vậy nên mới nhất quyết không chịu khai ra bà ta. Chuyện này mãi đến khi Ninh Phù thành thân với Tông Tứ, nàng mới biết được — chỉ tiếc khi ấy, mọi thứ đã quá muộn. Dù chân tướng có sáng tỏ, quan hệ giữa phụ mẫu cũng cũng khó hàn gắn lại như xưa. May thay, kiếp này mẫu thân sẽ không còn rơi vào cảnh ngộ ấy nữa. "Mẫu thân, con muốn gặp phụ thân." Ninh Phù ngẩng lên nhìn Ninh phu nhân. "Phụ thân con nghe tin con tỉnh lại liền vội vã trở về, chắc chỉ lát nữa thôi là tới. Trước tiên, con uống thuốc đã nhé." Ninh phu nhân dịu giọng dỗ dành. Ninh Phù nhận lấy chén thuốc. Thuốc vừa trôi xuống bụng, nàng đã nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn vang lên ngoài cửa — người đến, chính là phụ thân của nàng.