Chương 21

Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

undefined 14-03-2026 20:10:53

Còn một lúc lâu nữa mới đến tiệc tối, các nữ quân không tiện ra ngoài phô trương, nên ở lại trong trướng tán gẫu. "Vừa rồi không biết là vị công tử nhà nào, lại nhìn Tạ tỷ tỷ đến ngây người." Người lên tiếng là Vinh cô nương. "Cả kinh thành này, có công tử nào lại không ái mộ Tạ tỷ tỷ chứ? Biết bao công tử công khai, ngấm ngầm tìm cách tiếp cận tỷ ấy đó." Tông Ngưng phụ họa theo. Có người tò mò hỏi: "Chẳng lẽ huynh trưởng nhà ngươi cũng để ý đến Tạ tỷ tỷ sao?" Tông Ngưng mỉm cười nhìn về phía Tạ Như Nghi: "Mẫu thân ta từng hỏi tam ca ta đối với Tạ tỷ tỷ thế nào, huynh ấy nói tiểu thư phủ Khương Quốc Công, văn chương xuất chúng, hiểu biết lễ nghĩa, khiến người ta khâm phục." Các nàng có chút ghen tị, nhưng cũng hiểu rằng một nữ tử như Tạ Như Nghi vốn dĩ nên xứng với người tốt nhất. Thế tử chọn nàng ấy, trong lòng bọn họ mới cảm thấy cân bằng. "Ngưng muội muội, đừng trêu chọc ta nữa. Thế tử thanh lãng như ngọc, tự khắc sẽ có lương duyên xứng đôi. Hôn sự thế nào vẫn phải do phụ mẫu làm chủ." Tạ Như Nghi nói, vành tai hơi ửng đỏ, lộ ra vài phần e thẹn của nữ nhi. "Vậy nhị công tử thì sao, huynh ấy là người như thế nào?" Lại có người hỏi. Tông Ngưng bĩu môi nói: "Nhị ca ta ấy à, chỉ biết múa kiếm khua côn, ai mà dám ức hiếp ta, huynh ấy liền vác kiếm đi tìm người ta tính sổ, đúng là đồ lỗ mãng. Tẩu tử tương lai của ta chắc chắn khổ sở lắm." (Tẩu tử: chị dâu) Các nàng bật cười, nhưng người thầm mến Tông Đạc cũng không ít. Một lang quân mặt lạnh không hiểu phong tình, cũng có hương vị riêng. Ninh Phù nhớ đến huynh trưởng của mình. Tam ca của nàng cũng rất tốt, chỉ là huynh ấy đóng quân ở ngoài quan ải lâu ngày, dường như đã bị người ta lãng quên. Nàng có chút nhớ huynh trưởng. Kiếp trước, lần cuối cùng nàng gặp huynh ấy, đã là một thi thể lạnh lẽo rồi. Rõ ràng không lâu trước đó, huynh ấy còn tươi cười tiễn nàng xuất giá: "Nếu Tông Tứ dám ức hiếp muội, tam ca sẽ đến đánh hắn. Ngày nào không muốn ở Tuyên Vương phủ nữa, ca sẽ đón muội về nhà." Trong lòng Ninh Phù không khỏi có chút chua xót. Nàng không muốn để lộ sự buồn bã của mình, bèn ra khỏi trướng, một mình ngồi bên bờ hồ thanh vắng. Gió thu mang theo chút hơi lạnh, thổi cho đầu óc của Ninh Phù tỉnh táo, ký ức cũng ngày càng rõ ràng. Bức thư cuối cùng mà huynh trưởng viết cho nàng trước khi qua đời, vội vã chỉ để lại một câu, dặn nàng phải tự chăm sóc bản thân và mẫu thân cho tốt. Rõ ràng đã sớm biết bản thân đang ở trong tình cảnh nguy hiểm. Cái chết của huynh ấy, chắc chắn không phải là một là ngoài ý muốn. Cái chết của huynh trưởng nàng, đại phòng, Vệ gia, Khương Quốc Công phủ đều là những kẻ được hưởng lợi.