Chương 41

Vào Đêm Trước Ngày Hòa Ly, Nàng Trọng Sinh Về Trước Lúc Xuất Giá

undefined 14-03-2026 20:10:52

Nàng dự định sẽ đi nhận lỗi với hắn, chỉ là không còn thấy bóng dáng của hắn đâu nữa. Nghe Ninh Dụ nói trong kinh thành có việc, Tông Tứ và Lục Hành Chi đã cùng nhau về kinh xử lý rồi. Chuyện này chỉ đành tạm gác lại. Ninh Phù cũng không còn gặp lại công chúa nữa. Hôm đó hai nàng say rượu đã làm ầm ĩ một trận không nhỏ. Kính Văn Đế sợ hai nàng ở cùng nhau lại gây ra chuyện, bèn lấy lý do thân thể nàng cần tĩnh dưỡng, thay nàng từ chối lời mời của công chúa. Mà chuyện công chúa tìm phò mã, hình như cũng không có kết quả gì. Ninh Phù khá tò mò không biết phò mã của công chúa là ai, chỉ là trong đầu nàng hoàn toàn không có ấn tượng gì về chuyện này. Chớp mắt, cuộc săn bắn mùa thu đã kết thúc. Ngày hồi kinh, Ninh Phù lại được Kính Văn Đế ban thưởng, được một con chim anh vũ trắng tuyết toàn thân. Lông trắng mỏ đỏ, hình dạng như chim cú. Con chim anh vũ này ở kiếp trước từng là vật tiêu khiển của Lục hoàng tử, nàng không thể cướp đoạt đi thứ mà người khác yêu thích, liền nói: "Biểu cữu, con không giỏi nuôi chim, hay là giao cho Lục hoàng tử nuôi đi ạ." Mạnh Trạch cười nói: "Bạch anh vũ mười năm khó kiếm được một con, là vật hiếm có khó tìm, phụ hoàng ban cho muội là vì xem trọng muội, biểu muội về tìm một người hầu nuôi chim là được rồi." Một tiếng "biểu muội" của Mạnh Trạch lại khiến Ninh Phù tâm trí bất an. Kiếp trước, Mạnh Trạch tuy muốn ép nàng gả cho hắn làm trắc thất, nhưng không phải là vì thực sự thích nàng. Thứ hắn muốn chỉ là mối quan hệ của ngoại tổ mẫu nàng. Ngoại tổ mẫu của Ninh Phù là Khang Dương trưởng công chúa, tuy đã tự xin ra ngoài ở ẩn, không can dự vào chuyện triều chính nữa, nhưng lại có quan hệ rất tốt với Ngụy Vương, người đang nắm giữ binh quyền và trấn giữ biên ải. Khi đó, Mạnh Trạch và Tứ hoàng tử Mạnh Triệt vẫn đang tranh đoạt ngôi vị thái tử. Hắn đương nhiên muốn có được sự ủng hộ của Ngụy Vương, cho nên mới muốn ép Ninh Phù gả cho hắn. Sau này Ngụy Vương chết, nàng mất đi giá trị lợi dụng, Mạnh Trạch liền không thèm liếc mắt nhìn nàng thêm một cái nào nữa. Ninh Phù thu lại suy nghĩ, hiện tại lại không tiện đắc tội với Mạnh Trạch: "Đa tạ biểu ca đã ưu ái." "Nếu biểu muội gặp phải chỗ nào không hiểu, có thể đến hỏi ta." Mạnh Trạch nói. Đây chỉ là lời nói khách sáo thôi, một tiểu thư khuê các như nàng, muốn gặp hắn nào có dễ dàng như vậy. Sau khi vào kinh, xe ngựa chở các nữ quân lần lượt tách khỏi thánh giá. Đến đường Trường Hoa, Ninh Phù từ xa đã trông thấy Ninh phu nhân đứng đợi ở trước cửa phủ Ninh Quốc công.