Chương 50: Nha đầu này nhạy bén như vậy

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

undefined 11-04-2026 23:01:46

Hoa Thiên Thiên không an ủi Thu Đào nữa, mà nói việc nhà với Thu Đào: "Cha mẹ ngươi thế nào, có quen không?" Nghe Hoa Thiên Thiên hỏi cha mẹ, Thu Đào mới kìm lại nước mắt: "Khá tốt ạ, đại trưởng công chúa sắp xếp cha mẹ ta ở phòng bếp và phòng hoa, ngày thường bọn họ đều làm việc như vậy." Nói xong, cô nghĩ tới điều gì đó, nói thêm: "Tiền lương hàng tháng gấp đôi ở tướng phủ." Hoa Thiên Thiên mím môi cười, nha đầu này từ khi nào lại quan tâm đến tiền bạc như vậy. Nàng nhịn không được trêu ghẹo nói: "Ngươi đây là chê ta cho ngươi ít tiền tiêu vặt?" "Sao có thể." Thu Đào vội vàng lắc đầu: "Tiểu thư, người không cho ta tiền tiêu vặt ta vẫn muốn đi theo người, người cho nô tỳ một ngụm cơm là được rồi, nô tỳ rất dễ nuôi." Hoa Thiên Thiên "phụt" bật cười thành tiếng, vỗ trán Thu Đào nói: "Ngươi ăn khoẻ như vậy, không dễ nuôi chút nào." Thu Đào đỏ bừng mặt, gãi đầu nói với Hoa Thiên Thiên: "Vậy nô tỳ, sẽ ăn ít đi, làm nhiều hơn!" Chủ tớ hai nói đùa một trận, tâm tình tốt lên rất nhiều, Hoa Thiên Thiên nói Thu Đào nghỉ ngơi một lúc rồi đi gặp ngoại tổ mẫu, sau đó định đưa Thu Đào đến Nhân Tế Đường. Nhưng hai người còn chưa ra cửa, Quan thị đã vội đuổi theo. "Thiên Thiên, con muốn ra ngoài sao?" Hoa Thiên Thiên gật đầu nói: "Vâng, cữu mẫu, con đến Nhân Tế Tường xem." Quan thị lại đột nhiên nói: "Vất vả lắm mới ra ngoài một chuyến, không cần phải vội trở về như vậy. Một cô nương như con ra ngoài không tiện, hay để nhị biểu ca đi cùng con đi." Hoa Thiên Thiên sửng sốt một chút, sau đó quay người lại, liền nhìn thấy nhị biểu ca với khuôn mặt khổ sở đi tới. "Cữu mẫu, không cần đâu ạ, có Thu Đào đi cùng con là được rồi. Để nhị biểu ca đi luyện công đi." "Luyện công cũng không tốn thời gian lắm, nghe cữu mẫu, để nhị biểu ca đi cùng con đi." Quan thị chân thật đáng tin nắm lấy tay Ly Nguyên Bang kéo tới, dặn dò hắn: "Tết Nguyên đán sắp đến rồi, ta nghĩ đồ trang sức của biểu muội con quá đơn giản, vừa lúc muốn ra ngoài, con dẫn nó đi chọn một số đồ trang sức mà nó thích, ta còn nghe nói một nhà hàng trên phố Gia Vận làm món hoành thánh rất ngon, dẫn nó đi thử đi." Nói xong, bà lấy một chiếc túi nhét vào tay Ly Nguyên Bang: "Cữu mẫu, còn hơn hai tháng nữa mới đến Tết Nguyên Đán..." Hoa Thiên Thiên còn chưa kịp nói xong, Quan thị đã giả vờ giận liếc mắt một cái: "Hai tháng còn lâu lắm sao?" Nói xong, Quan thị lại nhìn về phía Ly Nguyên Bang,"Đúng rồi, ta nghe Vương Thẩm nhi trước phố nói Cẩm Sắt Các mua rất nhiều nguyên liệu được vận chuyển từ nhiều nước về, con cũng dẫn biểu muội đi xem đi." Ly Nguyên Bang nhận túi tiền, mím môi nói: "Mẹ, ít bạc như vậy mà mẹ còn muốn mang tất cả những thứ tốt đẹp ở kinh đô về cho biểu muội sao." Quan thị nghĩ nghĩ, từ trên tay cởi ra một cái vòng tay lặng lẽ nhét vào tay Ly Nguyên Bang. Bà âm thầm thở dài, nếu nhà vẫn như cũ thì chuyện nhỏ này cũng chẳng là gì cả. Haizzz, bây giờ chỉ có thể để Thiên Thiên chịu uỷ khuất một chút, sau này sẽ từ từ bù đắp cho nàng. Ly Nguyên Bang không biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ hắn, từ ngày hôm qua đã yêu cầu hắn dành nhiều thời gian hơn cho biểu muội. Biểu muội đã lớn rồi chứ không còn là một đứa trẻ nữa, ở cùng cái gì mà ở cùng! Nhưng dù có muốn thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm gì được. Mẫu thân hắn bây giờ càng ngày càng hung dữ, hắn thực sự sợ nếu không vâng lời, mẫu thân sẽ ngắt tai hắn xuống. Hắn chỉ có thể bất bình đặt cây thương sang một bên, sau đó thở dài nói với Hoa Thiên Thiên: "Thất thần làm gì, chúng ta đi thôi." Lời này mới vừa vừa nói xong, hắn liền bị đánh vào đầu. "Nhãi ranh, sao lại nói chuyện với biểu muội như vậy. Con ngứa da đúng không?" Ly Nguyên Bang cắn chặt răng, thật sự là giận mà không dám nói gì. Mẫu thân bây giờ trông như bị cha chiếm xác vậy. Hắn bất đắc dĩ cúi đầu cúi người làm một tư thế mời, nói với Hoa Thiên Thiên: "Mời tổ tông." Hoa Thiên Thiên bị hai mẹ con chọc đến mức mím môi cười trộm, nghĩ nhị biểu ca mấy ngày này cũng rất vất vả, ra ngoài một chút cũng không tệ nên cũng không ngăn cản. Sau khi tạm biệt Quan thị liền dẫn Thu Đào lên xe ngựa. Sau khi Ly Nguyên Bang cùng Hoa Thiên Thiên đánh xe ngựa rời đi, A Đa đang ăn dưa trong góc không khỏi nói với A Mặc: "Sao ta cảm thấy hai ngày nay Ly phu nhân có chút kì lạ nha, giống như luôn để Nguyên Bang thiếu gia ở cùng biểu tiểu thư." A Mặc nhướng mày nhìn về phía A Đa, không ngờ có lúc A Đa lại nhạy bén như vậy. Hắn theo bản năng quay đầu lại nhìn Ly Uyên một cái, liền thấy ánh mắt Ly Uyên nặng trĩu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, Ly Uyên mới nhìn A Đa A Mặc. Cảm nhận được ánh mắt của Ly Uyên, A Mặc liền nhìn A Đa. A Đa nhướng mày, vẻ mặt ai oán. Tại sao lại là hắn. Hắn đường đường tam phẩm kim đao ám vệ, tại sao lại muốn hắn hàng ngày làm ám vệ cho tiểu nha đầu đó. Điều quan trọng nhất là nha đầu này quá nhạy bén, hắn sợ nàng sẽ biết được thân phận của hắn. Nhưng nhìn vẻ mặt của chủ tử, cũng biết không thể thương lượng được. Cũng may chủ tử sắp khôi phục thân phận, một khi chủ tử khôi phục thân phận cũng không cần sống xa nhà nữa, hắn cũng không cần âm thầm bảo vệ Hoa Thiên Thiên nữa. Sau khi nghĩ đến điều này, A Đa lập tức vui vẻ trở lại, trừng mắt nhìn A Mặc đang giả vờ nhìn trời, nháy mắt biến mất trong phòng. - Hoa Thiên Thiên và Ly Nguyên Bang ra ngoài cũng không vào cửa hàng trang sức, mà trực tiếp đến Nhân Tế Đường. Dược liệu của Nhân Tế Đường đã được bổ sung, hiện tại trông như mới. Tuy nhiên, có lẽ do mang tiếng xấu cách đây không lâu nên việc kinh doanh cũng không quá lí tưởng, không có người mua thuốc ở tiệm, rất hiu quạnh. Lão chưởng quầy thấy Hoa Thiên Thiên đến, có chút tự trách mà thở dài nói: "Chủ nhân, ta nghe ngài dặn dò, khi mua dược liệu, ta chỉ chọn những dược liệu có chất lượng cao nhất, giá cả cũng không khác gì các hiệu thuốc khác. Nhưng dù vậy, việc kinh doanh của chúng ta rất chậm. Vạn An Đường lại tung ra thuốc mỡ, thuốc mỡ của chúng ta không còn dễ bán nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy, cửa hàng có lẽ sẽ lỗ." Hoa Thiên Thiên cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên. Mặc dù thuốc mỡ tê cóng do nàng làm dùng tốt, nhưng đối mặt đều là bần dân bá tánh, những cái đó bá tánh đã ăn quán khổ, có thể nhịn một chút liền sẽ không lãng phí bạc. Những người có chút tiền chỉ biết Vạn An Đường, tự nhiên sẽ không đến nơi này mua hàng nữa. Nhân Tế Đường có thể đạt được lợi nhuận hiện tại chỉ vì ngày hôm đó đám người Tiêu Lan cố ý gây rối, vô tình tuyên truyền cho nàng. "Ông đừng nóng vội, tích lũy danh tiếng cũng không phải chuyện một sớm một chiều, chỉ cần chúng ta làm việc chăm chỉ, Nhân Tế Đường sẽ tốt lên thôi." Lão chưởng quầy không nghĩ tới chủ nhân còn còn an ủi ngược lại mình, cảm thấy hơi hổ thẹn. Chủ nhân chỉ mới 15-16 tuổi, nhưng lại điềm tĩnh hơn hắn, hắn lớn tuổi như vậy còn không bằng một tiểu cô nương. Nháy mắt lão chưởng quầy lại có niềm tin: "Chủ nhân nói rất đúng, Nhân Tế Đường của chúng ta sẽ tốt lên." Lão chưởng quầy vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên có một vị khách bước vào.