Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
undefined11-04-2026 23:01:47
Hoa Thiên Thiên bình tĩnh nhìn chiếc hộp Tiêu Viêm đưa tới.
"Một ngàn lượng? Còn không bằng Lưu chủ quản hố ta."
Tiêu Viêm bị Hoa Thiên Thiên châm chọc đến đau đớn, hai tay nắm chặt.
Gần đây hắn cũng mới biết được, phần chi tiêu nửa năm qua của Vĩnh Ninh bá phủ đều đến từ nơi này của Hoa Thiên Thiên.
Nhưng tạm thời hắn không thể kiếm ra được nhiều tiền như vậy vào lúc này.
Tiêu Viêm nghiến răng nghiến lợi nói tiếp: "Nếu vẫn chưa đủ thì ta sẽ tìm cách khác. Trước đây... là bá phủ nợ cô..."
Nói đến đây, hắn nhìn Tiêu Lan, ra hiệu cho Tiêu Lan tới xin lỗi Hoa Thiên Thiên.
Tiêu Lan lúc này đã thu lại tia lạnh lùng trong mắt, tuy không muốn nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, cầm vò lên rót một ly rượu, nói với Hoa Thiên Thiên: "Đại tẩu, trước kia là ta không đúng, vì thấy đồ trang sức đẹp nên chỉ muốn đeo một chút, ta không nên không nói một tiếng với cô đã lấy đi. Đại ca cũng đã phạt ta, ta nhận lỗi với cô, cô hãy tha lỗi cho ta đi."
Hoa Thư Nguyệt cũng ở một bên hát đệm nói: "Đúng vậy lục muội, Lan nhi tuổi còn nhỏ, muội đừng so đo, về sau chúng ta vẫn là tỷ muội tốt."
Động tác nhỏ này của Tiêu Lan cùng Tiêu phu nhân không giấu diếm được Hoa Thư Nguyệt, cô ta biết, hai người này sẽ không dễ dàng buông tha cho Hoa Thiên Thiên, có hai mẹ con Tiêu gia ở đây, cô a chỉ cần xem kịch là được.
Tiêu Lan đứng trước mặt Hoa Thiên Thiên cầm ly rượu hồi lâu, nhưng Hoa Thiên Thiên chỉ bảo Thu Đào đếm số tiền bạc trong hộp gấm.
Tiêu Lan tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, cô ta vốn đã thấp giọng nói chuyện với tiện nhân này, không ngờ tiện nhân này lại không để ý tới cô ta.
"Thành thật xin lỗi cô, cô không thể tha thứ cho ta sao."
Tiêu Lan đưa ly rượu cho Hoa Thiên Thiên, thấy nàng vẫn không nhận lấy, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, cô ta buông nhẹ tay, ly rượu đổ hết lên người Hứa Thiên Thiên.
"Ôi! Thực xin lỗi, ta không cố ý, ta chỉ là cầm rất lâu, cầm không chắc."
Vừa nói vừa đưa tay lau váy cho Hoa Thiên Thiên, nhưng lại bị Hoa Thiên Thiên tát một cái.
Ngửi được mùi thơm hòa lẫn với rượu, Hoa Thiên Thiên khẽ cau mày, trong mắt tràn đầy sương giá.
Nàng không quan tâm đến rượu trên người mà đi đến trước bàn, cầm bầu rượu trên bàn lên, trực tiếp đổ lên đầu Tiêu Lan.
Rượu chảy xuống đầu Tiêu Lan, Tiêu Lan kinh hãi hét lên. Khi mọi người tỉnh táo lại, một vò rượu đã đổ lên đầu Tiêu Lan.
Tất cả mọi người đều choáng váng trước hành động của Hoa Thiên Thiên.
"Hoa Thiên Thiên, cô tiện nhân, sao cô dám làm vậy với ta."
Lớp trang điểm trên mặt Tiêu Lan bị rượu cuốn đi, phấn trắng chảy xuống cổ áo trắng nõn của cô ta.
Nếu có người nhìn thấy cô ta như thế này thì sau này cô ta sẽ sống như thế nào đây?
Trùng hợp thay, lúc này ngoài cửa có mấy cung nữ đi tới, mỗi người cầm một đĩa món ngon, là Triệu vương ra lệnh ban thưởng.
Các nha hoàn không ngờ nhìn thấy cảnh tượng này, đều sững sờ trước cửa, không biết có nên đi vào hay không.
Hoa Thiên Thiên không thèm để ý đến nha hoàn ở cửa, nàng ném chai rượu sang một bên, dùng khăn tay lau tay.
"Cô đối với ta thế nào, ta sẽ đối với cô như vậy, rất công bằng."
"A."
Tiêu Lan tức giận đến phát điên. Tiêu phu nhân bước nhanh đến bên cạnh Tiêu Lan, cắn răng nói với người Hoa phủ:
"Lão phu nhân, ngài thấy cả rồi đó, Lan nhi chỉ vô tình làm đổ ly rượu vào người nó, nó lại cố ý đổ một vò rượu lên đầu Lan nhi, thiên hạ này nào có người không nói lí như nó chứ."
Hoa lão phu nhân nhìn thấy nha hoàn đứng ở cửa thấp giọng thì thầm, cảm thấy mặt nóng bừng.
Mặc dù Hoa Thiên Thiên đã cắt đứt quan hệ với Hoa gia, nhưng trong mắt người ngoài, họ của nàng vẫn là Hoa, nàng vẫn là người của Hoa gia, tội lỗi của nàng sẽ đổ lỗi cho Hoa gia, mọi người đều biết Hoa phủ bất chính.
Huống gì bây giờ bọn họ ở Nhã Uyển, Nhã Uyển là sản nghiệp của đại trưởng công chúa, những cung nữ này nhất định sẽ nói chuyện này với đại trưởng công chúa.
"Ngươi cái đồ nghiệp chướng, quỳ xuống cho ta. Quỳ xuống xin lỗi Tiêu cô nương, khi nào Tiêu cô nương tha thứ ngươi mới được đứng lên."
Ánh mắt Hoa Thiên Thiên nhẽ nhếch lên, nhàn nhạt nói hai chữ: "Nằm mơ."
Hoa lão phu nhân khó thở: "Ngươi dám nói như vậy với ta sao, đúng là heo chó không bằng súc sinh! Tam lang, con nhanh bắt nó xin lỗi Tiêu cô nương đi, nếu nó dám phản kháng, con vả miệng nó cho ta. Ta không tin, người tổ mẫu này không dạy dỗ được cháu gái của mình."
Hoa Cảnh Lễ do dự một chút, sau đó đứng dậy, mặt tối sầm nói với Hoa Thiên Thiên: "Ngươi muốn chọc tổ mẫu tức giận mới được sao. Mau xin lỗi Tiêu tiểu thư đi, nếu không đừng trách ta không khách khí."
Thu Đào tức giận đến mức ngăn ở trước mặt Hoa Thiên Thiên, cô không nói gì, nếu có ai dám chạm vào tiểu thư của cô, cô sẽ liều mạng với hắn.
Hoa lão phu nhân trừng mắt nhìn Thu Đào đang đứng trước mặt Hoa Thiên Thiên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nha đầu này từ Hoa phủ đi ra, Thiên nha đầu liền biến thành cái dạng này, nhất định có liên quan đến điêu nô này, Tam Lang, gọi người áp giải nó về tướng phủ. Còn có cha mẹ nó, phạt chết toàn bộ cho ta."
Nghe vậy, mắt Thu Đào lập tức đỏ lên, cô là người hầu ở Hoa phủ, cha mẹ của cô đều đang ở trong Hoa phủ, Hoa lão phu nhân nói sẽ trừng phạt cha mẹ cô nhất định không phải nói đùa.
Nô tài như các cô, sống chết đều nằm trong tay chủ tử.
Mặc dù cô sợ hãi đến phát run, cô cũng không tránh ra.
Mẹ cô đã dạy cô phải trung thành, nên cô phải bảo vệ tiểu thư.
Hoa lão phu nhân nhìn thấy ánh mắt quật cường của Thu Đào, chợt cảm thấy bản thân không thể kiềm chế được nữa, ngay cả một nha đầu cũng dám đối đầu với mình, vậy thì bà ta còn có uy nghiêm gì nữa.
Bà ta gọi ma ma phục vụ bên cạnh mình, chỉ vào Thu Đào nói: "A Quế, ngươi đi đi, tát thật mạnh vào miệng nó cho ta, khi nào chủ tử của nó nhận sai thì dừng lại."
Quế ma ma không chần chừ, từ phía sau, xắn tay áo lên, sải bước về phía Thu Đào.
"Tiện nha đầu, lão phu nhân nói cũng dám ngỗ nghịch, ngươi cũng không nhìn xem ngươi là cái thứ gì sao."
Quế ma ma tuy rằng chỉ vào Thu Đào mắng, nhưng ai cũng có thể nghe được, bà ta đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Nói xong, bà ta duỗi tay kéo Thu Đào, vung cánh tay lên định đánh vào mặt Thu Đào.
Nhưng bà ta còn chưa kịp đánh vào mặt Thu Đào, đã có thứ gì đó đập vào đầu.
Tiếng sứ vỡ khiến tai bà ta đau nhức. Khi định thần lại liền cảm thấy đầu đau nhói.
Bầu rượu đập vào đầu Quế ma ma, mảnh sứ rơi đầy xuống đất.
Hoa Thiên Thiên siết chặt mảnh sứ còn sót lại trong tay, chĩa mũi nhọn vào Quế ma ma, lạnh lùng nói: "Nếu bà dám chạm vào cô ấy, ta sẽ cho bà đi gặp Diêm Vương."
Thu Đào nhìn thấy bàn tay cầm mảnh sứ của Hoa Thiên Thiên chảy máu, đau lòng đến nỗi nước mắt trào ra.
Tại sao? Tại sao những người này lại quá đáng như vậy? Tại sao bọn họ lại bắt nạt tiểu thư như vậy.