Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
undefined11-04-2026 23:01:46
Nhìn Đoàn ca nhi bĩu môi, vẻ mặt không vui, Hoa Thiên Thiên đã đoán được Đoàn ca nhi nghĩ gì.
Nàng cười dỗ dành: "Nếu Đoàn ca nhi ở trường tư thục học tốt, biểu tỷ sẽ thường xuyên chuẩn bị đồ ăn ngon đưa đến trường tư thục cho đệ, thế nào?"
"Thật sao?"
"Ta lừa đệ khi nào chưa."
Ánh mắt Đoàn ca nhi chợt sáng lên, nghĩ đến cảnh biểu tỷ trang điểm xinh đẹp mang đồ ăn ngon đến trường tư thục cho hắn, nhất định sẽ rất có mặt mũi, đến lúc đó bọn tiểu đồng trong tư thục sẽ rất hâm mộ hắn.
Nghĩ đến cảnh đó, Đoàn ca nhi đứng thẳng người lên.
Chuyện này không lỗ.
Đoàn ca nhi cười khúc khích vui sướng, còn Quan thị lại có vẻ mặt buồn bã nhìn cậu con trai nhỏ, áy náy trong lòng.
Lẽ ra Đoàn ca nhi phải đi học tư thục từ lâu, nhưng dạo này do trong nhà xảy ra biến cố nên bà đã bỏ bê cậu con trai út.
Không ngờ Thiên Thiên vẫn nhớ tới việc này, bà thở dài thì thầm với Hoa Thiên Thiên: "Thiên Thiên, tư thục Tùng Dương chỉ nhận con của quan lại, hay là thôi đi."
Đoàn ca nhi rất thông minh, nên có một tương lai tươi sáng, nhưng hoàn cảnh hiện tại trong nhà hoàn toàn không có cách nào gửi cậu nhóc đến học tại tư thục Tùng Dương.
Ly Nguyên Bang người đang cẩn thận lau mũi thương ở một bên, nghe xong lời này, ngay lập tức trở nên nghiêm túc.
"Mẫu thân, năm sau con nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần có chức quan, Đoàn ca nhi nhất định có thể học ở tư thục Tùng Dương."
Hắn nói ra điều này không phải chỉ để làm cho tổ mẫu và mẫu thân vui vẻ, những chuyện xảy ra mấy ngày nay đã khiến hắn trưởng thành lên rất nhiều. Với tư cách là trụ cột của nhà này, hắn không có lý do gì để chậm trễ.
Ly lão phu nhân và Quan thị thấy Ly Nguyên Bang tiến bộ như vậy, cảm thấy vừa vui vẻ vừa hổ thẹn.
Sở dĩ bọn họ cảm thấy xấu hổ là vì biết trong triều có rất nhiều người không muốn họ rời nhà trở về, Nguyên Bang muốn thông qua thi võ để trở thành quan, nhưng con đường này không đơn giản như hắn nghĩ.
Nhưng bọn họ không đả kích Ly Nguyên Bang, chỉ nói hắn hãy chuẩn bị tốt, đừng quá mệt mỏi.
Hoa Thiên Thiên có ký ức kiếp trước nên đương nhiên biết Ly Nguyên Bang khó khăn như thế nào mới có thể vượt qua kỳ thi võ để trở thành quan.
Nàng cụp mắt xuống, suy nghĩ một lúc mới nói: "Cữu mẫu, còn có chuyện làm phiền người đi làm."
Quan thị sửng sốt hỏi: "Chuyện gì? Cái gì mà phiền toái với không phiền toái, Thiên Thiên cứ nói luôn với cữu mẫu là được rồi."
Hoa Thiên Thiên gật đầu, không khách khí nữa nói: "Cữu mẫu, trong tay con còn có hơn một ngàn lạng bạc, người dùng tiền thuê một số người, sau đó dùng số bạc còn lại để mua vịt. Muốn thu bao nhiêu cũng được, tất cả đều thả đến thôn trang ở ngoại ô nuôi dưỡng."
"Thiên Thiên, mua nhiều vịt như vậy làm gì? Không phải muội muốn ăn gà rừng sao, sao lại mua vịt?"
Ly Nguyên Bang khó hiểu mà nhìn Hoa Thiên Thiên, thịt vịt cũng không thể ăn, trứng vịt không thơm ngon bằng trứng gà, mọi người đều không thích nuôi vịt, tại sao Thiên Thiên lại nuôi nhiều vịt như vậy?
Hoa Thiên Thiên chỉ mỉm cười, không nói cho Ly Nguyên Bang biết lý do, còn dặn dò Quan thị: "Cữu mẫu, chuyện này đừng để bị lộ, lặng lẽ thu mua, đừng để ai biết chúng ta đang làm việc đó."
Quan thị càng thêm lo lắng, hơn một ngàn lạng bạc cũng không phải số tiền nhỏ!
Quan thị nhìn về phía Ly lão phu nhân, thấy Ly lão phu nhân không hỏi gì cả. Nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Hoa Thiên Thiên không nói cho bọn họ biết vịt dùng để làm gì nhất định có dụng ý, bà cũng không hỏi nữa.
"Được, ta đã biết, chuyện này giao cho ta đi."
Quan thị làm việc rất nhanh nhẹn, mấy ngày sau, bà gom được nhiều con vịt, đưa đến thôn trang nuôi.
Đoàn ca nhi nhìn hai con vịt to béo, ngồi xổm dưới đất chảy nước miếng.
Hoa Thiên Thiên bị bộ dáng này của Đoàn ca nhi chọc cười, nhéo mũi cậu nhóc nói: "Đoàn ca nhi giúp biểu tỷ nuôi hai con vịt này cho chúng béo lên. Chờ đến mùa xuân năm sau, biểu tỷ sẽ làm một con vịt to béo cho Đoàn ca nhi ăn."
Đoàn ca nhi vừa nghe nói có đồ ăn ngon, hai mắt sáng như sao, lau nước bọt, gật đầu mạnh mẽ nói: "Ta nhất định sẽ nuôi hai con vịt này béo lên."
Cậu nhóc vừa nói vừa khoa tay múa chân.
Hai con vịt dường như hiểu được lời Đoàn ca nhi nói, sợ hãi "cạc cạc" vỗ cánh chạy về phía góc sân, Đoàn ca nhi không cho chúng chạy thoát, duỗi hai tay mập mạp đuổi theo vịt.
"Cạc cạc"
"Cạc cạc"
A Đa ở trong góc nghe thấy tiếng vịt trong sân kêu không ngừng, rất muốn bay tới dùng dao làm thịt con vịt.
Chủ tử của hắn sợ nhất là ồn ào, bình thường nếu hắn nói nhiều hơn một lời, chủ tử sẽ trừng mắt nhìn hắn.
Để hai thứ này trong sân chắc chắn sẽ khiến chủ tử khó chịu.
Hắn liếc nhìn A Mặc, ý tứ nói: Tối nay chúng ta hầm hai con vịt này đi.
A Mặc trợn mắt nhìn A Đa, không để ý đến hắn.
Thấy A Mặc không đồng ý, A Đa cũng không dám làm, hắn khịt mũi nháy mắt: Nếu không hầm thì chúng sẽ độc nó, để không làm phiền chủ nhân nữa.
Ngay khi hắn cho rằng ý tưởng của mình hay, lại thấy chủ tử gọi hai người bọn họ qua.
"Muội ấy muốn thu mua vịt, các ngươi giúp muội ấy tìm đi."
A Đa sửng sốt, có phải hắn nghe lầm không?
Chủ tử, nguyên tắc của người đâu? Tính khí của người đâu?
Thấy A Đa không đáp lại, Ly Uyên nhướng mày nhìn hắn.
A Đa giật mình trước cái nhìn của chủ tử, gật đầu đáp vâng.
Sau đó, hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ngập ngừng hỏi Ly Uyên: "Chủ tử, nếu ngài thấy quá ồn ào, ta..."
Không ngờ, hắn còn chưa nói xong đã bị Ly Uyên ngắt lời.
"Ngươi nói âm thanh ồn ào nào?"
A Đa:...
Được, vai hề là mình đây.
-
Võ Hương hầu phủ.
Gió đêm rất lạnh, Trình Chân ôm bình nước nóng rúc vào trong chăn, thị nữ bên cạnh giúp cô bỏ thêm mấy miếng than bạc vào chậu.
Thị nữ xoa xoa tay nói với Trình Chân: "Mùa đông năm nay lạnh quá, Mai Nhi và La Tuyết đều bị bệnh, tiểu thư, hay là nhờ Trần thái y kê cho ngài và phu nhân mấy chén thuốc chống lạnh đi ạ, đừng để bị nhiễm phong hàn."
Khi Trình Chân nghe nha hoàn nhắc đến Trần thái y, cô chợt nhớ đến lọ thuốc mỡ ngày hôm đó cô nhận được từ Hoa Thiên Thiên, liền vội vàng nhảy ra khỏi giường, chạy đến tủ lục lọi.
"Tiểu thư, ngài đang tìm gì vậy, để nô tì giúp ngài tìm."
"Một lọ sứ nhỏ chứa đầy thuốc mỡ, ta mang về hai ngày trước."
Nha hoàn chợt nhớ ra, từ trong ngăn tủ lấy ra hai lọ bình sứ đưa cho Trình Chân.
"Tiểu thư, cái này sao?"
Trình Chân nhìn thấy bình sứ, liên tục gật đầu: "Đúng vậy, chính là cái này."
Sau đó cô lại nắm lấy tay của nha hoàn, nhìn trái nhìn phải, phát hiện bàn tay của nha hoàn trắng nõn mềm mại, một chút tổn thương do giá rét cũng không có, liền thất vọng.
"Tiểu thư, ngài đang nhìn cái gì vậy ạ."
"Nứt da nha, tại sao tay người còn mềm hơn tay ta, đâu có giống bị nứt da."
Trình Chân ban đầu muốn Lục Nguyệt thử nứt cao có được không, như nha đầu này chăm sóc bản thân tốt như vậy, trên tay căn bản không hề bị nứt da.