Chương 42: Ngay cả nữ nhân ngu ngốc như vậy cũng không đối phó được
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
undefined11-04-2026 23:01:47
"Rầm" một tiếng, cửa bị Hoa Cảnh Trí một chân đá văng.
Còn chưa kịp nhìn ra trong phòng là ai, cách đó không xa truyền đến một thanh âm trong trẻo êm tai.
"Mọi người tụ tập ở đây làm gì vậy?"
Nghe được thanh âm này, mọi người đều cho rằng mình nhìn thấy quỷ.
Hoa Cảnh Trí lấy lại tinh thần, quay người lại, nhìn thấy Hoa Thiên Thiên xinh đẹp đang đứng cách đó không xa, nước mắt không nhịn được mà chảy xuống.
Hắn nói rồi, người trong phòng không phải tiểu lục. Cám ơn trời đất, người trong phòng, thật sự không phải tiểu lục.
Nếu như Hoa Cảnh Trí sau khi bị kinh ngạc mà không khỏi vui mừng, vậy thì Hoa Thư Nguyệt sau khi bị kinh ngạc lại tức giận không cam lòng.
Tại sao người trong phòng không phải là Hoa Thiên Thiên? Tiêu Lan rốt cuộc làm cái gì vậy, ngay cả nữ nhân ngu ngốc này cũng không đối phó được.
Hoa Thiên Thiên đứng ở đó, vậy vừa rồi cô ta diễn ở trước mặt đại trưởng công chúa chẳng phải thành trò cười sao.
Hoa Cảnh Trí cảm thấy nhẹ nhõm sau khi biết người trong phòng không phải là Hoa Thiên Thiên, người trong phòng cũng không còn liên quan gì đến mình nữa.
Hắn bước nhanh đi đến trước mặt Hoa Thiên Thiên, nhìn chung quanh mấy lần, thấy Hoa Thiên Thiên thật sự không có việc gì, không khỏi cười mấy tiếng.
"Không phải muội, tốt quá, thật sự tốt quá rồi."
Tiêu phu nhân ở bên kia cũng nhìn rõ người tới là Hoa Thiên Thiên, hai mắt suýt nữa rơi xuống, kinh ngạc nói: "Sao ngươi lại ở đây?"
Hoa Thiên Thiên kéo áo choàng lên, hơi nhướng mày thêu mi, chớp đôi mắt sáng ngời rồi nghiêng đầu nhìn Tiêu phu nhân.
Hai má nàng hơi đỏ lên vì đã uống mấy ngụm rượu, nàng phồng má, cau mày nghiêm túc nói: "Vậy bà nói xem ta nên ở đâu?"
Ly Uyên nhìn Hoa Thiên Thiên say rượu cả người lộ ra ngây ngô, đôi mắt bỗng hiện lên vài phần bất đắc dĩ.
Sau khi Nhạc Đại Dung nhìn thấy Ly Uyên, đoán được hắn đã cứu được Hoa Thiên Thiên.
Nhạc Đại Dung thở dài, đứa trẻ này vừa trở về đã thêm phiền cho mình.
Tuy nhiên, người trong phòng không phải Hoa Thiên Thiên thì có thể là ai?
Bọn họ không để mọi người suy đoán quá lâu, có lẽ là do Hoa Cảnh Trí đạp cửa mở ra, rất nhiều gió mát lùa vào, khiến hai bóng người trắng trong phòng tỉnh táo lại.
Sau khi nữ nhân trên giường tỉnh lại, cô ta nhìn rõ người trước mặt, hét lên "A".
"Khốn kiếp, ngươi đừng chạm vào ta, ngươi cút đi, cút ngay cho ta."
Tiêu Lan điên rồi, chuyện gì đang xảy ra vậy.
Cơn đau trong cơ thể khiến toàn thân cô ta vỡ tung ra, dù có ngu ngốc đến đâu, cũng biết mình vừa trải qua cái gì.
Nỗi đau trong cơ thể và sự tuyệt vọng trong lòng khiến cô ta choáng ngợp. Nếu ai đó nhìn thấy cô ta thế này, sau này cô ta phải làm sao bây giờ?
Khi nhận ra tình huống của mình, cô ta vội vàng kéo váy quanh người rồi loạng choạng bước ra khỏi phòng.
Nhưng cô ta không ngờ ngoài cửa lại có nhiều người như vậy.
Đối mặt với ánh mắt khinh thường của mọi người, sắc mặt Tiêu Lan trắng như tờ giấy.
"Lan, Lan nhi..."
Nhìn thấy người chạy ra thực chất là Tiêu Lan, Tiêu phu nhân suýt chút nữa ngất đi.
Mặc dù cô ta quấn một chiếc váy nhưng một nửa cánh tay đã lộ ra ngoài vì hoảng sợ, cánh tay cô ta đầy vết bầm tím. Ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể tưởng tượng được những gì cô ta vừa trải qua!
Tiêu phu nhân cảm thấy chân mình mềm nhũn, không phải Tiêu Lan đang ở thưởng hồ sen sao? Tại sao lại ở trong phòng này.
Đột nhiên, Tiêu phu nhân tức giận nhìn Hoa Thiên Thiên, run rẩy chỉ vào nàng mắng: "Là mày, nhất định là tiện nhân mày hại Lan nhi."
Người trong phòng này hẳn là Hoa Thiên Thiên, nhất định là Hoa Thiên Thiên hại Lan nhi!
Tiêu phu nhân đoán ra điều này, lao tới trước mặt Nhạc Đại Dung khóc lóc: "Điện hạ, ngài phải làm chủ cho Lan nhi nhà ta. Ác phụ này muốn huỷ hoại Lan nhi của ta, sau này Lan nhi của chúng ta phải sống như thế nào đây. Sao nó có thể độc ác như vậy, không chiếm được niềm vui của con ta liền huỷ hoại Tiêu gia của chúng ta."
Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm vì người trong phòng không phải Hoa Thiên Thiên, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Lan chạy ra khỏi phòng khách, hắn hoàn toàn bối rối.
Đại trưởng công chúa nhìn Tiêu phu nhân, hơi nhíu mày, trên mặt được chăm chút kỹ lưỡng lộ ra chút tức giận.
Phu nhân của Vĩnh Ninh bá phủ xem mình là kẻ ngốc sao? Hại người không thành liền bị hại ngược lại, bây giờ lại muốn mượn ta mình trừng trị người khác.
Điều quan trọng nhất là bà ta không nên chọn làm điều hèn hạ như vậy ở Nhã Uyển.
"Tiêu phu nhân, bà có nghĩ đến việc nhờ bổn cung nhúng tay vào chuyện này chưa? Vừa lúc Sử đại phu nhân của Đại Lý Tự Khanh cũng ở đây, hay là nói bà ấy gọi Sử đại nhân phái người tới điều tra."
Giọng điệu của Nhạc Đại Dung không thay đổi, nhưng áp lực bề trên khiến Tiêu phu nhân cảm thấy sợ hãi.
Tiêu phu nhân ngã xuống đất, run rẩy, không dám nói tiếp.
Sử phu nhân là người thông minh, bà biết chuyện gièm pha ở Nhã Uyển không nên làm lớn, liền cười nói tiếp: "Trong phủ nào lại không có mấy nô tài ngu xuẩn, về phủ dạy dỗ lại là được, đừng gọi người tới nữa chỉ làm xấu mặt mình thôi."
Ý tứ rất rõ ràng, đó là yêu cầu Tiêu phu nhân gả Tiêu Lan tàn hoa bại liễu xa xa hoặc nhốt cô ta vĩnh viễn, không cho cô ta ra ngoài nữa, điều này sẽ khiến người ta không nhớ chuyện hôm nay nữa.
Phu nhân của Hộ Bộ thị lang cũng theo sau hoà giải: "Đúng rồi đúng rồi, điện hạ, vừa rồi ngài vẫn chưa nhận lệnh hoa bay, đừng để vài kẻ ngốc làm phiền ngẫu hứng của mình, chúng ta về đi."
Hai phu nhân kia bắt đầu nói, vài vị phu nhân khác cũng sôi nổi mở miệng.
Nhạc Đại Dung liếc nhìn Phương ma ma, Phương ma ma lập tức đáp: "Điện hạ, chuyện ở nơi này giao cho nô tài xử lí."
Nhạc Đại Dung khẽ gật đầu, nhưng trước khi rời đi, vẫn nói với Tiêu phu nhân đang quỳ trên mặt đất: "Tiêu phu nhân, có hai thứ ta ghét nhất, một là bị người khác lợi dụng, hai là bị lừa, lợi dụng hoặc lừa gạt bổn cung đều sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Tiêu phu nhân có ngu cũng nghe được ý tứ của đại trưởng công chúa.
Bà ta nhìn theo bóng lưng của đại trưởng công chúa và những người khác rời đi, trên đầu đổ mồ hôi lạnh, bà ta không biết phải làm sao, nhưng Tiêu Viêm lại cởi áo choàng ra, nhanh chóng khoác lên người Tiêu Lan.
Tiêu Lan cũng ý thức được tình cảnh hiện tại của mình, cô ta đỏ bừng mắt kéo cổ tay Tiêu Viêm, kêu lên: "Đại ca, là Hoa Thiên Thiên, là tiện nhân Hoa Thiên Thiên hại muội, đại ca, huynh giúp ta báo thù đi, ta muốn giết tiện nhân kia."
Vừa rồi khi đại trưởng công chúa yêu cầu Sử đại nhân điều tra, Tiêu phu nhân lập tức hoảng sợ, Tiêu Viêm vừa thấy biểu cảm của Tiêu phu nhân, hắn đã hiểu rằng chuyện này có lẽ là ý tưởng của mẹ hắn, làm sao hắn có gan trách Hoa Thiên Thiên?
Thấy Tiêu Lan không chịu bỏ qua khóc lóc, hắn tức giận dùng tay tát Tiêu Lan một cái.
"Câm mồm, không nói nữa. Nhanh về nhà cho ta."
Hắn tát Tiêu Lan một cái mạnh đến nỗi một chiếc răng của Tiêu Lan bị gãy.
Tiêu Viêm phát hiện mình đã mất khống chế, rất khó chịu, nhưng Tiêu Lan đã làm ra chuyện như vậy, hắn nên trừng phạt cô ta một chút.