Chương 41: Thật sự quá mất mặt quá xấu hổ

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

undefined 11-04-2026 23:01:47

Phương ma ma nghe vậy sửng sốt, không hiểu tại sao chỉ tìm được một người, vừa định hỏi thì đã thấy nha đầu kia sắc mặt không tốt lắm. Vẻ mặt của nha đầu này khiến tim của Phương ma ma lập tức trầm xuống, bà cảm thấy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó không tốt. Không kịp hỏi thị nữ đã xảy ra chuyện gì, Phương ma ma vội vàng đi tới nơi Tiêu phu nhân tìm ra Hoa Thiên Thiên. Đến gần phòng khách, Phương ma ma thấy người Hoa phủ và mẹ con Tiêu phu nhân đang đứng bên ngoài phòng khách. Và trong phòng khách, một âm thanh khiến người đỏ mặt tai hồng vang lên. Ở trong hậu cung nhiều năm như vậy, Phương ma ma chẳng lẽ không biết nơi này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt. Hoa lục nương tử kia chính là người tiểu thành vương điện hạ muốn bà chăm sóc, chuyện xảy ra như vậy, làm sao bà có thể giải thích với tiểu thành vương điện hạ đây? Tiêu phu nhân nhìn thấy Phương ma ma đến liền lập tức chào hỏi. "Ma ma, ngài đã tới, nếu ngài không tới chúng ta thực sự không biết phải làm sao đây." Sắc mặt Hoa lão phu nhân nặng nề đi lại bồi tội: "Là lão thân không quản được cháu gái, sau khi trở về, lão thân nhất định đưa nha đầu bại hoại này đến am tĩnh tu." Hoa Thư Nguyệt giả vờ không thể tin được lẩm bẩm: "Tổ mẫu, lục muội muội sau khi tới Ly gia sao lại biến thành như vậy, sao muội ấy có thể ở Nhã Uyển..." Nhã Uyển là sản nghiệp của đại trưởng công chúa, Hoa Thiên Thiến ở đây làm ra chuyện phong tục đồi bại như vậy, đại trưởng công chúa sao có thể buông tha cho nàng. Tiêu phu nhân làm bộ làm tịch mà thở ngắn than dài: "Ta nói sao Lục Nương lại muốn hoà ly với Tiêu Viêm, thì ra... thì ra là như vậy." Tiêu Viêm nghe được lời này, nắm đấm giấu trong tay áo vô thức nổi lên gân xanh, chính hắn cũng không biết tại sao mình lại tức giận như vậy. Tuy nhiên, Phương ma ma cảm thấy lời nói của những người này có chút kỳ quái, bà cau mày hỏi: "Tiêu phu nhân, Hoa lão phu nhân, sao các người biết... người trong phòng này là người Lục nương tử." Mặt tiêu phu nhân đỏ bừng, trong mắt hiện lên cảm giác chột dạ: "Ta... vừa rồi ta lo lắng quá, đẩy cửa hé ra, nhìn thấy quần áo vứt trên mặt đất chính là đồ hôm nay Lục Nương mặc." Căn phòng này không phải Hoa Thiên Thiên có thể là ai? Lan Nhi gọi thị nữ truyền tin cho bà ta, nói được đại trưởng công chúa mời đến thưởng hồ sen, ngoài Hoa Thiên Thiên còn có ai có thể ở trong phòng này chứ. Đáng tiếc đại trưởng công chúa không có tới đây, nếu đại trưởng công chúa và những quý tộc kia nhìn thấy cảnh tượng này, tiện nhân Hoa Thiên Thiên kia làm sao còn có tôn nghiêm sống trên đời này nữa. Đang suy nghĩ, bà ta nhìn thấy cách đó không xa một dãy đèn lồng đang thắp sáng, sau đó đại trưởng công chúa ăn mặc hoa lệ, xuất hiện trên hành lang đá trong ánh mắt vây quanh của mọi người. Nhìn thấy đại trưởng công chúa, Tiêu phu nhân khó giấu được vẻ vui mừng trên mặt. Hoa lão phu nhân cau mày liếc nhìn Hoa Thư Nguyệt bên cạnh, vì sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến Hoa Thư Nguyệt. Bà ta nhanh chóng chống gậy bước tới, hành lễ với Nhạc Đại Dung. "Đại trưởng công chúa phúc an, chuyện nhỏ này sao có thể quấy rầy người được..." Nhạc Đại Dung chậm rãi đi tới, trên mặt mang theo một tia không ngờ, chuyện dơ bẩn như vậy sao lại xảy ra ở một nơi như Nhã Uyển chứ? Nhưng dù sao Hoa lão phu nhân tuổi tác cũng cao, Nhạc Đại Dung không trút giận lên người lão phu nhân, chỉ lạnh lùng nhìn Phương ma ma hỏi: "Có chuyện gì vậy?" Nên làm gì mới tốt nhất? Phương ma ma không muốn ồn ào, nhưng thấy có nhiều phu nhân cùng đại trưởng công chúa điện hạ đến như vậy, bà cũng không giấu được sự việc, chỉ có thể thấp giọng kể lại sự việc cho Nhạc Đại Dung. Nghe vậy, lửa giận trong mắt Nhạc Đại Dung càng thêm mãnh liệt. Dựa trên kinh nghiệm của mình, Nhạc Đại Dung sẽ không cho rằng Hoa Thiên Thiên ngu ngốc đến mức đến Nhã Uyển lén gặp tình lang. Nhưng nữ nhân kia bị người khác hãm hại cũng quá ngu xuẩn, còn làm bẩn nơi này của mình. Bởi vì quan hệ với Uyên nhi, Nhạc Đại Dung mới nguyện ý giúp nàng một lần, nhưng hiện tại có nhiều người như vậy đang nhìn, cũng không có cách nào giúp nàng. Những phu nhân đi theo đại trưởng công chúa nghe thấy những âm thanh yếu ớt phát ra từ phòng khách, nào có chuyện không đoán được xảy ra chuyện gì, thấp giọng thì thầm. "Hoa lục nương này sao lại không có quy củ như vậy. Thật sự quá mất mặt." "Đâu chỉ là không hiểu quy củ, thật sự là không biết xấu hổ. Nhà ai có nữ nhi như vậy nên dùng loạn côn đánh chết." Nhìn đại trưởng công chúa sắc mặt càng ngày càng khó coi, Hoa Thư Nguyệt vội vàng từ trong đám người đi tới, quỳ xuống trước mặt Nhạc Đại Dung nói: "Đại trưởng công chúa điện hạ! Chuyện đã thành như vậy, Thư Nguyệt cũng không biết nên giải thích như thế nào cho lục muội nữa. Thư Nguyệt chỉ xin ngài niệm tình lục muội ta còn nhỏ, ngàn vạn lần đừng trách tội muội ấy, nếu trách phạt, Thư Nguyệt nguyện ý thay muội ấy chịu phạt." Nhạc Đại Dung nhìn thấy Hoa Thư Nguyệt, âm thầm thở dài, nghĩ thầm nếu Hoa Thiên Thiên lanh lợi hiểu chuyện như vậy, nhất định sẽ không gây phiền toái cho Uyên nhi, còn cần mình phải xử lí. Hoa lão phu nhân không hiểu tại sao Hoa Thư Nguyệt lại muốn nhận hình phạt dành cho nghiệp chướng đó, lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, nhưng đại trường công chúa lại không lên tiếng, bà ta cũng không dám ngắt lời. "Thư Nguyệt, muội... vì sao lại nói như vậy." Hoa Cảnh Trí đã nhịn rất lâu. Hắn không tin người trong phòng là tiểu lục, tiểu lục sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy. Bọn họ vừa mới đến còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sau khi đại trưởng công chúa đến, Hoa Thư Nguyệt lại chạy đến chỗ đại trưởng công chúa nhận tội thay tiểu lục. Nhận tay tội gì? Tại sao cô ta lại chắc chắn người bên trong là tiểu lục, cô ta quỳ xuống như thế này, rốt cuộc đặt thanh danh của tiểu lục ở đâu? Hoa Cảnh Trí cảm thấy gần như không còn nhận ra Hoa Thư Nguyệt nữa, khuôn mặt đó chính là khuôn mặt thật của cô ta! Đôi mắt của Hoa Cảnh Trí đỏ lên, khiến Hoa Thư Nguyệt giật mình. Ly Thị vội vàng kéo Hoa Cảnh Trí lại, trách móc nói: "Con làm gì vậy. Thư Nguyệt còn không phải vì nha đầu chết tiệt kia sao?" "Mẫu thân." Hoa Cảnh Trí không thể tin được nhìn Ly Thị: "Chẳng lẽ người cũng cho rằng tiểu lục sẽ..." "Ta tin hay không thì có ích gì." Đôi mắt Ly Thị cũng đỏ lên, ai có thể hiểu được sự buồn bực trong lòng bà chứ, nha đầu không ngừng gây chuyện, cuối cùng người mất mặt không phải là nàng sao. Hoa Cảnh Trí cười lạnh một tiếng, cắn răng nói: "Được được được, các người đều không tin tiểu lục, vậy ta sẽ chứng minh cho mấy người xem." Hắn hít sâu một hơi, quay đầu nhìn chằm chằm phòng khách kia, cắn răng sải bước đi qua. Hôm nay cho dù từ bỏ thanh danh, hắn vẫn phải chứng minh cho mọi người thấy người trong phòng đó chắc chắn không phải tiểu lục. "Lão tứ, ngươi muốn làm gì." "Tứ Lang, con đứng lại đó cho ta, sao con có thể đi vào được." Phía sau liên tục quát lớn, nhưng Hoa Cảnh Trí lại không có ý định dừng lại. Nụ cười trên mặt Tiêu phu nhân càng ngày càng lớn, bà ta đang chờ đợi, chờ đợi cảnh tượng đáng xấu hổ của Hoa Thiên Thiên hoàn toàn bại lộ trước mặt mọi người, nghĩ rằng sau này nàng sẽ giống như con chuột chạy qua đường bị người phỉ nhổ, không nhịn được muốn cười lớn.