Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
undefined11-04-2026 23:01:46
Quan thị sửng sốt, nghiêm túc suy nghĩ một lúc. Nếu là trước đây, bà sẽ không muốn.
Trước đây, Hoa Thiên Thiên tính tình quá mềm yếu, còn cô em chồng kia của bà, chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài và đánh giá của người ngoài, là người hồ đồ không phân biệt tốt xấu, từ tận đáy lòng bà không thích.
Nhưng trải qua những ngày này, bà phát hiện nha đầu Hoa Thiên Thiên thực ra có rất nhiều ưu điểm.
Nàng không chỉ biết y thuật, biết chế thuốc mỡ mà tài nấu nướng cũng rất tốt. Sau khi gầy đi càng không cần chọn, có con dâu như vậy bà còn bắt bẻ gì nữa.
"Mẫu thân, sao con có thể không thích Thiên Thiên. Con dâu tốt như vậy, đốt đèn lồng cũng khó tìm được, Thiên Thiên có thể gọi con một tiếng mẹ, con còn vui vẻ không kịp. Nếu Thiên Thiên bằng lòng, con cũng không còn gì để nói, nhưng loại tình cảnh này của nhà chúng ta, chỉ sợ liên luỵ Thiên Thiên."
Quan thị chân thành nói, vẻ lo lắng trong mắt Ly lão phu nhân tiêu tan đi một chút.
"Ta tin Nguyên Bang, nó là đứa trẻ có trách nhiệm, sẽ không để Thiên Thiên chịu uỷ khuất."
Ly lão phu nhân nắm lấy tay Quan thị, nhẹ nhàng nói: "Ta rất vui khi có một đứa con dâu thông tình đạt lí như con. Đứa trẻ Thiên Thiên mệnh khổ, nhưng nó là đứa trẻ tốt, nếu có thể vào được Ly gia cũng là chuyện tốt. Tuệ nương, con đừng trách ta thiên vị, thật sự ta không nỡ để Thiên Thiên rời đi."
Mặc dù Ly lão phu nhân rất ôn hoà, hiếm khi tiếp xúc với Quan thị, Quan thị được Ly lão phu nhân khen, mũi có chút chua xót.
"Nhưng còn tùy vào ý tứ của hai đứa nhỏ, nếu hai đứa đồng ý thì chúng ta sẽ sắp xếp hôn sự này, con thấy thế nào?"
"Vâng, con nghe mẫu thân."
Quan thị gật đầu, nghĩ đến con trai sắp thành thân, hốc mắt liền đỏ hoe.
"Nếu phu quân ở đây, biết Bang nhi muốn cưới Thiên Thiên nhất định sẽ rất vui vẻ."
Ly lão phu nhân nghe con dâu nhắc tới con trai, trong lòng cũng rất nhớ, không biết đời này mình còn gặp lại con trai được nữa không.
Nhưng Hoa Thiên Thiên có thể gả cho Nguyên Bang, sau này nàng sẽ không phải chịu nhà chồng giận nữa, bà cũng coi như đã hoàn thành tâm nguyện của mình.
Nghĩ tới đây, Ly lão phu nhân cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
"Mẫu thân, chuyện này nên nói sao với Thiên Thiên đây?"
Quan thị có chút lo lắng: "Dù sao Thiên Thiên cũng vừa mới hoà li, nếu quay đầu gả vào nhà chúng ta, liệu có người sẽ khua môi múa mép không."
Ly lão phu nhân cụp mắt xuống suy nghĩ một lúc, nhìn Quan thị rồi nhỏ giọng nói: "Không cần vội, chúng ta từ từ thử xem. Nếu cả hai đều chưa thông suốt thì chúng ta có thể giúp đỡ, chuyện này không cần phải sốt ruột."
Nhìn mẹ chồng bộ dáng như một đứa trẻ lớn tuổi, nghĩ đến việc mẹ chồng muốn tác hợp cho Thiên Thiên và Nguyên Bang, Quan thị nhịn không được nở nụ cười.
"Vâng, đều nghe mẫu thân."
Hai người cùng đạt được mục đích, ngầm hiểu gật đầu với nhau.
Hoa Thiên Thiên không biết ngoại tổ và cữu mẫu lại có ý định tác hợp cho nàng và biểu ca, có lẽ là do hôm qua nàng đã uống một ly rượu, hôm nay thức dậy muộn có chút đau đầu, lúc thức dậy cũng không nhớ nổi tối qua mình về bằng cách nào.
Nàng biết tửu lượng của mình không tốt lắm nên cũng không uống rượu, hôm qua nàng không nhịn được uống một ngụm, không ngờ chỉ một ngụm là say.
Ôi trời, không biết mình có nói bậy gì không, nếu nói về những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, chắc chắn sẽ doạ người nhà chết khiếp.
Tắm rửa xong, Hoa Thiên Thiên có chút bất an đi tới phòng Ly Uyên, lấy cây kim bạc châm cứu cho hắn.
Ly Uyên vẫn trước sau như một, cầm cuốn sách rất chăm chú đọc.
Sau khi Hoa Thiên Thiên vào cửa, không khỏi liếc hắn vài cái, thấy hắn không có gì bất thường, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Ly Uyên liếc mắt nhìn thấy dáng vẻ thận trọng và đáng yêu của Hoa Thiên Thiên, khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên.
Hoa Thiên Thiên đi đến trước mặt Ly Uyên hỏi: "Hai ngày nay chân của huynh có động được không?"
Ly Uyên nhẹ nhàng gật đầu.
Điều này khiến hắn khá ngạc nhiên, kể từ khi căn bệnh này bùng phát cách đây một năm, hắn đã mất hết cảm giác ở chân. Hắn nghĩ mình sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa.
Lần này hắn định đến Nam Cương để tìm cách giải độc nhưng lại muốn gặp nàng một lần nên trở về kinh đô, không ngờ chất độc trong cơ thể hắn lại được nàng áp chế.
Nhìn thấy Ly Uyên gật đầu, Hoa Thiên Thiên hai mắt sáng lên, vội vàng duỗi tay ra xoa xoa đầu gối Ly Uyên mấy cái.
Một cảm giác tê dại và ngứa ran lập tức truyền đến chân hắn, khiến Ly Uyên theo bản năng căng chân.
"Chắc là rất đau."
Hoa Thiên Thiên nhìn thấy chữ xuyên giữa mày Ly Uyên, hơi động tay: "Không còn cách nào khác, chỉ có xoa bóp như vậy chân của huynh mới có thể nhanh chóng bình phục."
Ly Uyên vốn định ngăn cản, nhưng lời nói đến bên miệng vẫn nuốt vào, nói "ừ" với giọng khàn khàn, quay mặt sang hướng khác.
Hắn im lặng thở dài. Nha đầu ngốc này có biết mình đang làm gì không?
Nàng thật sự chỉ coi hắn là ca ca ruột sao.
Ly Uyên cũng không biết, Hoa Thiên Thiên lúc này trong mắt chỉ có bệnh tình của hắn, nàng không nghĩ gì cả, chỉ coi hắn như một bệnh nhân.
Nàng cẩn thận xoa bóp cho Ly Uyên một lúc rồi nhẹ giọng nói: "Ta không thể xoa bóp cho huynh mãi được, khi không có chuyện gì thì huynh tự mình xoa bóp đi."
Vừa nói, nàng vừa cúi xuống ra hiệu cho Ly Uyên đưa tay ra, chỉ vào huyệt đạo trên chân Ly Uyên, sau đó đặt bàn tay mảnh khảnh của hắn lên huyệt đạo.
Hoa Thiên Thiên nghiêm túc dạy cho Ly Uyên, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp gần trong gang tấc, một sợi tóc đen buông xuống trên vai xõa xuống, chạm vào mu bàn tay của Ly Uyên.
Mùi thơm thoang thoảng đặc trưng của nữ tử vương vấn trên chóp mũi hắn, khiến hàng mi dài của hắn khẽ run lên.
"Khụ khụ."
Ly Uyên ho khan hai tiếng, nhanh chóng thu tay lại, đẩy xe lăn lùi lại mấy bước.
"Ta đã biết, loại chuyện này về sau ta có thể tự mình làm được, muội đi nghỉ ngơi đi."
Giọng nói của hắn có chút khàn khàn, vành tai hơi đỏ lên, nhưng Hoa Thiên Thiên lại không có chú ý tới điểm này.
Nàng chớp mắt, nghĩ Ly Uyên mệt nên không làm phiền hắn nữa, đẩy hắn đến nơi có ánh sáng tốt, sau đó thu dọn đồ đạc rời khỏi phòng Ly Uyên.
Nhìn bóng dáng Hoa Thiên Thiên rời đi, Ly Uyên khẽ thở dài, trong lòng nha đầu này có rất nhiều chuyện, không biết có một góc nào thuộc về hắn không.
Cả nhà bận rộn cả ngày, cho đến bữa tối mới quây quần bên nhau.
Hoa Thiên Thiên vừa vào cửa, nàng là người đầu tiên ngồi cạnh Ly lão phu nhân.
Ly lão phu nhân nhìn Hoa Thiên Thiên, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo ý cười, trong lòng cảm thấy vui mừng.
Đứa nhỏ này, ngày ấy trở về khóc rất thương tâm, lão phu nhân còn luôn lo lắng nàng sẽ không vượt qua được trở ngại này.
Bà đau lòng ôm lấy vai Hoa Thiên Thiên, vỗ nhẹ mấy cái, nhẹ nhàng nói: "Thiên Thiên, con đừng làm chính mình mệt mỏi, dạo này ngoại tổ mẫu thấy con gầy đi nhiều rồi, ta sợ cơ thể con không chịu nổi."