Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
undefined11-04-2026 23:01:46
Tiêu Viêm nghiến răng nhắm mắt lại, không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, thậm chí hắn còn nhớ nhung những ngày bình yên trước đó.
Sau đó, hắn vẻ mặt phức tạp liếc nhìn Hoa Thiên Thiên, đang định kéo Tiêu Lan đi thì Hoa Thiên Thiên lại mở miệng.
"Tiêu thế tử đừng vội."
Trên mặt mang theo nụ cười nhẹ, Hoa Thiên Thiên tiến lên một bước, nhưng cơn say vẫn chưa tiêu tan, thân thể của nàng liền có chút không vững, Ly Uyên ở một bên vươn tay ra đỡ nàng.
Khoé mặt Ly Uyên giật giật, lẽ ra hắn không nên để Hoa Thiên Thiên uống rượu. Sau khi uống rượu, nha đầu này vẫn không ngừng cười.
Nếu Thu Đào ở chỗ này, cô sẽ nhắc nhở Ly Uyên, tiểu thư nhà cô có hai không, không thể uống rượu, không thể đếm tiền.
Chỉ cần chạm vào hai vật này, tiểu thư sẽ tựa hồ trở thành một người khác, tâm tình sẽ đặc biệt tốt!
Sau khi Hoa Thiên Thiên đứng vững, chớp chớp đôi mắt to ngây thơ nói với Ly Uyên: "Sao con đường này có chút không bằng phẳng."
Ly Uyên: ...
Tiêu Viêm chưa bao giờ nhìn thấy Hoa Thiên Thiên cười như vậy, nhìn nàng cười với Ly Uyên, trong lòng không thể nói là cảm xúc gì, mím môi nói: "Còn chuyện gì nữa?"
Hoa Thiên Thiên nhíu mày, nam nhân này còn không biết xấu hổ mà hỏi nàng còn chuyện gì nữa? Trong lòng không tự nghĩ sao.
"Nợ của chúng ta còn chưa tính xong đâu."
Tiêu Viêm không ngờ rằng Hoa Thiên Thiên lại muốn nói với hắn chuyện này, sắc mặt nóng bừng: "Ta biết, ta sẽ kêu người tính toán, sau đó sẽ giao lại cho cô."
Hoa Thiên Thiên lại lắc lắc đầu: "Ta không cần bạc, Thế tử gia sợ là cũng không còn bạc để trả cho ta."
"Vậy cô muốn thế nào?"
"Ta không muốn cùng Tiêu thế tử có liên quan gì nữa, để tránh vấn đề của hồi môn dính líu quá lâu, hay là Tiêu thế tử đem thôn trang ở ngoại ô kinh đô thay bằng của hồi môn đi."
Đây chính là điều mà Hoa Thiên Thiên đã nghĩ đến từ lâu, bởi vì nàng muốn lấy lại sổ sách và ghi chép của Trác thần y.
"Mày nằm mơ đi. Đồ tiện nhân nhà mày, hại Lan nhi nhà ta thành như vậy, còn muốn đồ vật của Tiêu gia. Tao, tao xé xác mày."
Tiêu phu nhân từ trên mặt đất bò dậy, nghiến răng nghiến lợi lao về phía Hoa Thiên Thiên, duỗi móng tay dài ra như muốn cào vào mặt Hoa Thiên Thiên.
Ly Uyên ánh mắt lạnh lùng, vừa muốn ra tay, Tiêu Viêm đã nhanh chóng dừng lại ở trước mặt Hoa Thiên Thiên.
Tiêu phu nhân cào một vết dài vào cổ Tiêu Viêm, để lại vết máu dài.
"Viêm nhi."
Tiêu phu nhân kêu lên, vội vàng bước tới để kiểm tra vết thương cho Tiêu Viêm, nhưng Tiêu Viêm lại đẩy bà ta ra.
"Mẫu thân, người làm loạn đủ rồi đấy."
Tiêu Viêm thật sự tức giận, hắn chưa từng nghĩ tới mẫu thân và muội muội là loại người này.
Bất kể trước đây Hoa Thiên Thiên có lừa dối hắn hay không, nhưng hắn cũng không bao giờ muốn người nhà dùng thủ đoạn đê tiện đối với nàng như vậy.
Hắn vẫn luôn cho rằng Hoa Thiên Thiên là kẻ ác.
Tiêu Viêm lúc này tâm tình cực kỳ khó chịu, sau khi ngăn cản Tiêu phu nhân, hắn không dám nhìn Hoa Thiên Thiên nữa, trầm giọng nói: "Ta biết, ta sẽ làm theo cô nói."
Nói xong, hắn không dám dừng lại, gọi người mang theo Tiêu Lan cùng Tiêu phu nhân vội vàng rời khỏi Nhã Uyển.
Sau khi Tiêu Viêm rời đi, Hoa Cảnh Trí đi đến bên cạnh Hoa Thiên Thiên, có chút bất an nói: "Tiểu lục, tứ ca muốn ăn bánh hoa quế, muội có thể về làm cho tứ ca ăn được không."
Thấy Hoa Thiên Thiên im lặng, hắn lo lắng nói thêm: "Không phải nói muốn tới Phúc Tường Cư ăn cơm sao? Ngày mai tứ ca dẫn muội đi."
Hắn vây quanh thiếu nữ nói đông nói tây, thiếu nữ lại không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, mà cười nói với Ly Uyên: "Về nhà đi."
Ly Uyên nhẹ nhàng gật đầu, lên tiếng "Về nhà", Hoa Thiên Thiên liền đẩy hắn rời khỏi Nhã Uyển.
Hoa Cảnh Trí nhìn bóng lưng vô cảm của Hoa Thiên Thiên, trong lòng cảm thấy trống rỗng.
"Ha ha, ha ha ha..."
Thiếu niên hôm nay ăn mặc có chút luộm thuộm, trên đầu không đội kim quan, trên mặt còn có vài sợi râu xanh.
Hắn không khỏi đứng đó cười mấy tiếng, ánh mắt trông vô cùng cô đơn.
Ly thị nhìn thấy hắn như vậy sợ hãi, vội vàng đi tới kéo Hoa Cảnh Trí nói: "Tứ Lang, con làm sao vậy, đừng doạ mẹ."
Hoa Cảnh Trí lại đẩy tay Ly thị ra, nhìn bà nói: "Đuổi tiểu lục đi, các người vừa lòng chưa."
Hoa Thư Nguyệt rưng rưng nước mắt nhìn Hoa Cảnh Trí, nghẹn ngào bất bình: "Tứ ca, chúng ta không cũng muốn tiểu lục đi. Nhưng huynh không thấy sao, lục muội không muốn để ý đến chúng ta, ta cũng không biết ta làm chỗ nào không tốt, huhu, nếu biết, nhất định sẽ sửa đổi."
Nhìn thấy Hoa Thư Nguyệt khóc, Hoa lão phu nhân, Ly thị cùng Hoa Cảnh Lễ đều cuống lên.
Hoa Cảnh Lễ tức giận: "Muội sửa cái gì? Là nó thay đổi."
Hoa lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi nói: "Tam lang nói đúng, chính là nghiệp chướng không biết tốt xấu, nếu hôm nay nó không đổ bầu rượu kia lên đầu Tiêu đại tiểu thư thì đâu có phát sinh chuyện như vậy. Nếu đại trưởng công chúa vì vậy mà tức giận với Hoa phủ, ta nhất định sẽ cho nó đẹp mặt."
Hoa Cảnh Trí nghe xong lại cười điên cuồng, cười đến nước mắt tuôn rơi, nhưng trong mắt hắn tràn ngập nỗi buồn vô tận.
Chuyện hôm nay rõ ràng là hai mẹ con Tiêu gia muốn hãm hại tiểu lục, nhưng tổ mẫu và mẫu thân lại đổ thừa cho tiểu lục phản kháng.
Nếu tiểu lục nhẫn nhục chịu đựng, người trong phòng hôm nay có phải sẽ là tiểu lục không, sao bọn họ lại đối xử với tiểu lục như vậy?
Khó trách, khó trách tiểu lục nói hắn không xem nàng là người nhà.
Hoa Cảnh Trí nhìn Hoa Thư Nguyệt trước mặt, hỏi từng chữ một: "Muội, có phải muội hy vọng người trong phòng là tiểu lục không?"
"Bốp" một tiếng vang lên, Ly thị tát mạnh vào mặt Hoa Cảnh Trí.
"Con đang nói bậy cái gì vậy. Tại sao con lại nói chuyện với Thư Nguyệt như vậy. Hôm nay con làm sao vậy."
Ly thị hỏi Hoa Cảnh Trí khiến hắn tỉnh táo.
Không ngoài ý muốn khi Ly thi đánh hắn, vì hắn nhớ rằng khi họ còn nhỏ, bất cứ khi nào huynh đệ bọn họ có mâu thuẫn với người khác, mẫu thân đều bảo họ phải nhận lỗi trước.
Một người mẹ chỉ quan tâm đến cảm xúc của người ngoài, quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, không bao giờ quan tâm đến việc con mình có bị đối xử bất công hay không.
Khi lớn lên, bọn họ đều được tổ phụ nuôi dưỡng, đã rất lâu không có bị mẫu thân quở trách, chỉ có tiểu lục vẫn luôn ở bên cạnh mẫu thân và tổ mẫu.
Hắn chợt hiểu tâm trạng của tiểu lục.
Hoá ra cảm giác không được hiểu, không được bảo vệ, không được công nhận khó chịu đến thế.
Hoa Cảnh Trí không cười nữa, liếc nhìn Ly thị và những người khác, không nói gì nữa quay người biến mất trong màn đêm.
-
Trương thúc đánh xe ngựa trên đường trở về phố An Dật.
Hoa Thiên Thiên vẫn còn say, nàng ngồi trong xe ngựa, chống cằm, mỉm cười ngốc nghếch nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, ngâm nga một giai điệu trong cổ họng.
Ly Uyên bất đắc dĩ lắc đầu, thấp giọng nói: "Rượu này không tệ, về sau không thể uống nữa."
Hoa Thiên Thiên nghe được âm thanh của Ly Uyên, quay đầu nhìn hắn, mi mắt cong cong, má lúm đồng tiền say lòng người, chỉ là lông mi treo hai giọt nước đã phản bội tâm tình thật của nàng.
"Hắn nói muốn ăn điểm tâm ta làm, lúc trước hắn chưa từng nói như vậy."
Người mà Hoa Thiên Thiên nói đến đương nhiên là ám chỉ Hoa Cảnh Trí.