Kiều Nguyện liếc nhìn quan tài, cuối cùng vẫn không đóng nắp lại mà kéo Tô Yến ra khỏi phòng.
Chu Liên và A Đao đi phía trước nâng kiệu, Smart và Lý Lôi đi sau đỡ.
Không biết có phải do ảo giác hay không, Smart cảm thấy cái kiệu càng lúc càng nặng. Tuy không cởi áo kiểm tra, nhưng cậu có thể cảm nhận được thanh đòn gánh đã hằn vết sâu lên vai mình.
Rõ ràng Tô Yến nhìn qua chỉ có cân nặng bình thường, sao lại nặng như vậy?
Hay là bản thân cái kiệu vốn đã nặng, lúc mới bắt đầu khiêng chưa cảm thấy gì, giờ đi lâu rồi nên mới lộ rõ sức nặng?
Smart lẩm bẩm trong lòng, liếc sang Lý Lôi bên cạnh, phát hiện đối phương cũng mồ hôi đầy mặt, lúc này mới yên tâm.
Hóa ra không chỉ mình cậu mệt, vậy thì không liên quan gì đến chuyện ai khỏe hơn ai.
Tuy cứ đi rồi dừng, nhưng Smart vẫn cảm thấy thể lực tiêu hao rất nhanh.
Cậu nhịn không được lên tiếng: "Anh Chu, chắc mình đi đủ rồi nhỉ? Hay là khiêng trở về đi?"
Nghe Smart nói, Lý Lôi cũng lập tức phụ họa.
"Đồ vô dụng." Giọng A Đao vang lên lạnh lẽo: "Mới đi chút xíu đã không chịu nổi."
Bị A Đao nói trắng ra như vậy, cộng thêm trong kiệu còn có một cô gái, Smart cũng thấy xấu hổ: "Nghe giọng anh kìa, không thở dốc chắc? Còn ra vẻ gì chứ!"
Khi hai người sắp cãi nhau, giọng Chu Liên vang lên: "Vậy dừng ở đây đi."
"Đúng rồi, cô Tô, ở trong kiệu có thấy khó chịu không? Muốn xuống đi một chút không? Tôi có thể đỡ cô xuống."
Anh rất biết cách nói chuyện, rõ ràng là không muốn khiêng Tô Yến quay lại, nhưng lại tỏ vẻ như đang quan tâm cô.
Nghe Chu Liên nói, Smart mới chợt nhận ra Tô Yến từ nãy đến giờ im lặng bất thường. Nhưng vốn dĩ cô ấy cũng không phải người nói nhiều, nên cậu không để ý lắm.
Từ trong kiệu vọng ra một tiếng rên nhẹ, như đồng ý với lời Chu Liên.
Một bàn tay trắng muốt vén rèm lên, Chu Liên giơ tay, để bàn tay ấy đặt lên vai mình: "Cẩn thận nhé, có bậc thang."
Nhờ sức Chu Liên, Tô Yến rất nhanh bước xuống.
Khi bốn người đàn ông đều mồ hôi ướt đẫm, cô lại trông rất thanh thoát, thoải mái. Smart cảm thấy da Tô Yến dường như còn trắng hơn trước.
Khi cậu đang nhìn cô, giọng Chu Liên lại vang lên: "Cô Tô trông có vẻ mệt, hay là để ai đó đi cùng cô về nghỉ trước nhé? Lát nữa tôi sẽ báo lại với anh Trần."
Tô Yến vẫn giữ vẻ yên lặng, tỏ ý mặc kệ anh sắp xếp.
Nghe có người được đi cùng Tô Yến về nghỉ, Smart lập tức nhận ra đây chính là cơ hội lười biếng chính đáng. Còn chưa kịp tranh giành, Chu Liên đã chỉ ngay tên cậu.
Niềm vui bất ngờ ập đến khiến Smart còn ngẩn ngơ.
Chu Liên rút tay từ tay Tô Yến ra, rồi bước đến bên Smart, đẩy cậu về phía Tô Yến, đồng thời ghé sát tai thì thầm: "Cậu còn chưa có bạn gái đúng không?"
"Phải biết nắm bắt cơ hội, nhiều người vì cùng trải qua ác mộng mà thành đôi đấy."
Không ngờ Chu Liên còn lo cả chuyện đại sự hôn nhân cho mình, Smart lập tức xúc động đến mức nói năng lộn xộn: "Anh... Anh đúng là anh ruột của tôi..."
"Không cần." Chu Liên khiêm tốn đáp.